Tao biết ai sai rồi, nhưng vẫn đau
I Already Know Who Was Wrong, but It Still Hurts
Tao chia tay được tám tháng.
Tám tháng mà tao kể lại câu chuyện đó được cả trăm lần. Kể cho bạn bè. Kể cho đồng nghiệp. Kể cho mấy đứa mới quen trên mạng. Kể cho chính mình, mỗi đêm, trước khi ngủ.
Mỗi lần kể, tao đều kể đúng. Đúng từng chi tiết. Nó nói gì. Nó làm gì. Nó hứa gì rồi nuốt lời. Tao hy sinh gì. Tao nhịn gì. Tao chờ bao lâu.
Mỗi lần kể xong, người nghe đều gật đầu.
"Mày đúng." "Nó sai." "Mày xứng đáng hơn."
Tao nghe mấy câu đó. Gật. Thấy nhẹ được vài phút. Rồi nặng lại.
---
Đợt đầu tao nghĩ tao buồn vì còn thương.
Đợt sau tao nghĩ tao buồn vì tức.
Đợt sau nữa tao nghĩ tao buồn vì uổng. Ba năm. Ba năm tao bỏ vào một người, giờ tay trắng.
Tao bắt đầu đi tìm lý do.
Tao lục lại tin nhắn cũ. Đọc từng dòng. Tìm cái điểm mà mọi thứ bắt đầu sai. Tao nghĩ nếu tìm được, tao sẽ hiểu. Mà hiểu rồi thì sẽ hết đau.
Tao tìm được.
Là cái đêm nó đi nhậu về khuya, tao gọi không nghe. Là cái lần nó quên sinh nhật tao. Là cái tin nhắn nó gửi cho con bạn mà tao vô tình thấy.
Tao tìm được hết. Xếp thành một danh sách trong đầu. Rõ ràng. Mạch lạc. Như một bản cáo trạng.
Nhưng tao vẫn đau.
---
Thằng Hùng, bạn tao từ hồi đại học, nó nghe tao kể lần thứ tư mươi mấy gì đó.
Nó ngồi im. Uống bia. Rồi nói một câu.
"Mày biết nó sai rồi. Mày biết từ lâu rồi. Vậy mày còn tìm cái gì?"
Tao định nói: "Tao tìm công bằng."
Nhưng tao không nói được. Vì tao biết, công bằng không có ở đây. Không có ở đâu hết.
Nó sai. Đúng. Nhưng biết nó sai không làm tao bớt đau. Biết nó sai không trả lại ba năm. Biết nó sai không giúp tao ngủ được.
Tao cứ tưởng tìm ra nguyên nhân là tìm ra lối thoát.
Hóa ra tao chỉ đang đào sâu hơn vào cái hố.
---
Có một đêm, tao nằm đọc lại hết tin nhắn. Từ đầu đến cuối. Từ lúc mới quen, nhắn nhau cả ngày, đến lúc cuối, mỗi ngày vài chữ lạnh ngắt.
Đọc xong, tao khóc.
Không phải khóc vì thương. Không phải khóc vì tức.
Khóc vì mệt.
Tao mệt lắm rồi. Tám tháng tao mang theo câu chuyện này như mang theo một cái xác. Đi đâu cũng kéo theo. Gặp ai cũng mở ra cho người ta xem. "Nhìn nè, tao bị thương nè. Nhìn nè, nó đâm tao nè."
Mọi người nhìn. Mọi người thương. Nhưng không ai rút được cái gì ra khỏi tao hết.
Vì tao không cho rút.
Tao giữ nó lại. Giữ cái đau lại. Vì nếu buông cái đau ra, tao sợ mình không còn gì để nói. Không còn gì để cảm. Không còn lý do để giận.
Cái đau trở thành danh tính.
Tao là đứa bị phản bội. Tao là đứa yêu sai người. Tao là đứa hy sinh mà không được gì.
Bỏ cái đó đi, tao là ai?
---
Thằng Hùng gọi tao đi cà phê tuần sau.
Lần này nó không hỏi về chuyện cũ. Nó hỏi tao dạo này làm gì. Tao nói không có gì. Đi làm, về nhà, lướt điện thoại, ngủ.
Nó hỏi: "Mày có thích cái gì không?"
Tao nghĩ. Nghĩ lâu. Rồi nói: "Tao không biết. Lâu rồi tao không nghĩ chuyện đó."
Nó cười. Không phải cười chê. Cười kiểu thấy quen.
"Tao cũng vậy. Hồi tao ly hôn, tao dành cả năm để chứng minh vợ tao sai. Chứng minh được rồi. Nhưng tao vẫn một mình. Vẫn về nhà trống. Vẫn không biết tối nay ăn gì."
"Rồi sao?"
"Rồi tao nấu cơm. Tao nấu dở lắm. Nhưng tao nấu. Tao không tìm lý do nữa. Tao nấu cơm."
Tao ngồi im.
---
Tối đó tao về nhà. Tao mở điện thoại, vào mục tin nhắn cũ.
Tao đọc dòng đầu tiên. Rồi tao tắt.
Không phải vì tao hết đau. Vẫn đau. Nhưng tao không muốn đọc nữa.
Không phải vì tao tha thứ. Tao chưa tha thứ. Có thể không bao giờ.
Nhưng tao mệt rồi. Tao mệt cái việc biết ai sai.
Biết ai sai không chữa được gì.
Tao đi rửa chén. Chén bẩn từ hai ngày trước. Tao rửa từng cái. Nước lạnh. Bọt xà phòng. Tay tao hơi run vì lạnh.
Nhưng tao rửa.
Không phải vì tao mạnh mẽ. Không phải vì tao "move on" được.
Chỉ vì chén bẩn thì phải rửa. Vậy thôi.
---
Tao không biết buông là gì.
Tao chỉ biết tao mệt.
Và tao bắt đầu rửa chén.
Mũi tên đã cắm trong người, đừng hỏi ai bắn, hãy rút nó ra.
The arrow is already in your flesh. Do not ask who shot it. Pull it out.
— Thiền sư, Kinh Trung Bộ (Majjhima Nikaya) — Ví dụ mũi tên
Diễn giải
Interpretation
Ông Phật kể chuyện một người bị trúng tên. Thay vì rút tên ra, người đó cứ hỏi: ai bắn? Tên làm bằng gì? Cung loại nào? Hỏi xong thì chết. Tao cũng vậy. Tao bị đau. Thay vì để cái đau qua đi, tao cứ hỏi: tại sao nó làm vậy? Nó sai chỗ nào? Tao sai chỗ nào? Hỏi đến khi mệt lả. Biết ai sai không rút được mũi tên. Tìm ra nguyên nhân không chữa được vết thương. Cái tên vẫn cắm đó. Máu vẫn chảy. Buông không phải là tha thứ. Không phải là quên. Buông là thôi hỏi tại sao, rồi đi rửa chén. Đi nấu cơm. Đi sống tiếp cái ngày hôm nay, dù nó nhạt, dù nó trống. Mũi tên vẫn đau. Nhưng ít nhất tao không còn ngồi nghiên cứu nó nữa.
The Buddha told a story about a man struck by an arrow. Instead of pulling it out, the man kept asking: who shot it? What's the arrow made of? What kind of bow? He asked until he died. That was me. I was in pain. Instead of letting it pass, I kept asking: why did she do that? Where did she go wrong? Where did I go wrong? I asked until I was drained. Knowing who was wrong doesn't pull the arrow out. Finding the cause doesn't heal the wound. The arrow is still there. The blood still flows. Letting go isn't forgiving. It isn't forgetting. Letting go is stopping the questions and going to wash the dishes. Cooking a meal. Living through today, even if it's bland, even if it's empty. The arrow still hurts. But at least I'm not sitting there studying it anymore.