Ba thành phố trong bốn năm mà tao vẫn ngồi y chỗ cũ
Three cities in four years and I'm still sitting in the same spot
Lần đầu tao dọn đi là năm hai mươi lăm tuổi.
Sài Gòn. Phòng trọ hai triệu rưỡi, quạt trần kêu cọt kẹt. Tao nghĩ đổi thành phố thì đổi luôn cuộc đời.
Hồi đó tao làm marketing cho một công ty nhỏ ở quận 3. Sếp hay la. Đồng nghiệp thì ai lo phần nấy. Tao đi làm bằng xe máy, về nhà nấu mì, lướt điện thoại đến khuya rồi ngủ. Sáng dậy lặp lại.
Tao ghét cái vòng lặp đó. Ghét đến mức tao tin rằng vấn đề nằm ở thành phố.
Tao nộp đơn vào một công ty ở Đà Nẵng. Được nhận. Tao gói đồ trong hai cái vali, nhắn tin cho mấy đứa bạn một câu ngắn. Đi.
Đà Nẵng đẹp thật. Biển gần. Gió mát. Phòng trọ rộng hơn, ba triệu rưỡi nhưng có ban công. Tao ngồi ngoài ban công uống cà phê mỗi sáng, chụp ảnh đăng story. Mọi người bình luận: "Sướng quá", "Tự do quá", "Dũng cảm quá".
Tao cũng tin mình dũng cảm.
Hai tháng đầu mọi thứ mới. Đường mới, quán mới, người mới. Tao đi khám phá như du khách. Bận rộn đến mức không kịp nghĩ.
Tháng thứ ba, cái mới hết mới.
Tao bắt đầu nhận ra mình vẫn dậy cùng giờ, vẫn lướt điện thoại cùng kiểu, vẫn nấu mì cùng loại. Sếp mới không la nhưng cũng không quan tâm. Đồng nghiệp mới cũng ai lo phần nấy. Tao đi làm, về nhà, lướt điện thoại, ngủ.
Cái vòng lặp đó theo tao từ Sài Gòn ra Đà Nẵng. Nó không nằm ở thành phố. Nó nằm trong cái vali tao mang theo.
Nhưng tao chưa chịu nhìn.
Tao nghĩ Đà Nẵng chưa đủ xa. Cần xa hơn. Cần khác hơn.
Tao xin chuyển sang công ty đối tác ở Hà Nội. Được. Lại gói đồ. Lại hai cái vali. Lại nhắn tin cho mấy đứa bạn.
Lần này ít người bình luận hơn.
Hà Nội lạnh. Tao không quen. Phòng trọ bốn triệu, không ban công. Tao uống cà phê trong phòng, không chụp ảnh nữa.
Công việc mới bận hơn. Tao tự nhủ bận là tốt. Bận thì không có thời gian nghĩ linh tinh.
Nhưng đêm thì vẫn dài.
Tao nằm trong phòng trọ ở Hà Nội, nghe tiếng xe ngoài đường, và nhận ra một chuyện.
Tao đã đổi ba thành phố. Ba công việc. Ba nhóm đồng nghiệp. Ba phòng trọ. Ba cái ban công khác nhau. Mà tao vẫn là tao.
Cái cảm giác trống ở Sài Gòn, nó theo tao ra Đà Nẵng. Rồi theo tao lên Hà Nội. Nó không phải là thành phố. Không phải là công việc. Không phải là sếp hay đồng nghiệp.
Nó là tao.
Tao thay đổi mọi thứ xung quanh. Nhưng cái người ngồi giữa những thứ đó thì tao chưa bao giờ đụng tới.
Tao chạy khỏi cái vòng lặp mà không nhận ra tao chính là cái vòng lặp.
Có một đêm, tao ngồi ở quán bia vỉa hè gần Hồ Tây. Một mình. Trời lạnh, tao mặc hai lớp áo. Bàn bên cạnh có mấy người bằng tuổi tao, cười nói ồn ào.
Tao nhìn họ và tự hỏi: họ có chạy không? Hay họ đứng yên được?
Rồi tao nghĩ đến thằng Phong.
Phong là bạn tao hồi đại học. Nó ở Sài Gòn từ đầu đến giờ. Cùng một công ty, cùng một phòng trọ, cùng một con hẻm. Tao hay cười nó: "Mày không chán à?"
Nó nói: "Chán chứ. Nhưng tao biết cái chán nằm ở đâu."
Hồi đó tao không hiểu câu đó.
Bây giờ, ngồi ở Hà Nội, tao bắt đầu hiểu.
Nó biết cái chán nằm ở đâu. Nên nó không cần chạy. Nó ngồi yên với nó, nhìn nó, sống với nó.
Còn tao. Tao không biết cái chán nằm ở đâu. Nên tao cứ đổ cho thành phố, cho công việc, cho hoàn cảnh. Rồi chạy.
Chạy ba lần rồi mà vẫn ngồi y chỗ cũ.
Không phải chỗ cũ trên bản đồ. Mà chỗ cũ trong đầu.
Tao hai mươi chín tuổi. Ngồi ở Hà Nội. Lần đầu tiên tao không muốn dọn đi đâu nữa.
Không phải vì Hà Nội tốt hơn. Mà vì tao biết dọn đi cũng vậy thôi.
Câu hỏi bây giờ không phải là đi đâu.
Mà là ngồi lại với cái gì.