Bàn nhậu mười người mà tao ngồi một mình
Ten people at the table but I was drinking alone
Thứ Sáu.
Nhóm cũ hẹn nhậu. Tao đi.
Mười đứa. Quán lẩu quen, chỗ ngồi quen, mấy chai bia quen. Thằng Hùng vẫn gọi Sài Gòn xanh. Con Trang vẫn kêu nước ép dưa hấu. Thằng Đạt vẫn tới trễ ba mươi phút rồi vào bàn la lớn "có gì vui kể nghe".
Mọi thứ y hệt hai năm trước.
Nhưng tao thì không.
Tao ngồi xuống, cười, cụng ly, nói mấy câu bình thường. Ai hỏi gì trả lời đó. Công việc ổn. Cuộc sống ổn. Mọi thứ ổn.
Không ai hỏi thêm. Vì "ổn" là đủ rồi.
Thằng Hùng kể nó vừa mua đất Long An. Con Trang khoe sắp cưới. Thằng Đạt vừa được tăng lương. Mấy đứa còn lại cũng có chuyện gì đó để kể.
Tao không có gì.
Không phải không có chuyện. Có. Nhưng mà tao không biết kể kiểu gì.
Tao nói "tao đang nghĩ nghỉ việc" thì bàn nhậu im ba giây rồi thằng Hùng nói "mày điên à, thời này ai nghỉ". Con Trang nói "hay mày bị stress, đi spa đi". Thằng Đạt nói "tao cũng chán nhưng lương ngon thì ráng".
Rồi chuyện qua.
Không ai hỏi tao muốn nghỉ vì sao. Không ai hỏi tao đang nghĩ gì. Mà cũng có thể tao không biết cách mở miệng cho đúng.
Tao uống thêm hai lon. Nghe nó kể chuyện. Cười đúng chỗ. Gật đúng lúc.
Nhưng trong đầu tao đang ở chỗ khác.
Tao đang nghĩ về buổi sáng hôm qua. Tao ngồi ở bàn làm việc, nhìn ra cửa sổ, thấy mấy con chim đậu trên dây điện. Nó đậu một lúc rồi bay. Không biết bay đi đâu. Không cần biết. Nó cứ bay.
Tao thì ngồi đó. Nhìn màn hình. Nhìn email. Nhìn deadline. Nhìn cái lịch họp chạy từ chín giờ đến năm giờ. Rồi tự hỏi cái gì đang giữ tao ở đây.
Không phải tiền. Lương tao đủ sống, không dư, không thiếu.
Không phải đam mê. Tao không ghét công việc, nhưng cũng không thấy gì.
Không phải con người. Đồng nghiệp tao bình thường, không ai hại ai, nhưng cũng không ai thật sự quen.
Tao ở đó vì tao không biết đi đâu.
Và cái cảm giác đó, nó theo tao ra bàn nhậu.
Mười đứa ngồi đây. Ai cũng có chỗ của mình. Thằng Hùng thuộc về đất đai. Con Trang thuộc về đám cưới sắp tới. Thằng Đạt thuộc về cái lương mới.
Tao thuộc về đâu?
Tao nhìn quanh bàn. Mười khuôn mặt quen. Nhưng tao không thấy mình trong đó.
Không phải ghét. Không phải khinh. Tao thương mấy đứa. Thiệt.
Nhưng tao không giống nó.
Hồi hai mươi hai tuổi, tao giống. Cũng hào hứng, cũng kể chuyện, cũng tranh nhau nói. Bàn nhậu là nhà. Bia là nước. Mấy đứa là gia đình.
Bây giờ tao hai mươi tám. Sáu năm. Không lâu. Nhưng đủ để tao ngồi giữa mười người mà thấy mình đang ngồi một mình.
Tao không biết chuyện gì đã thay đổi.
Có thể là tao đã thấy một cái gì đó mà tao không đặt tên được. Một cái gì đó khiến tao nhìn mọi thứ hơi khác. Không phải tốt hơn hay xấu hơn. Chỉ là khác.
Như đang xem một bộ phim mà tất cả mọi người đều thấy hay, còn tao thì thấy bình thường. Không phải phim dở. Chỉ là tao không thấy gì.
Mười giờ tối. Tao nói "tao về trước, mai đi sớm". Mấy đứa ồ lên "sớm vậy", "ở lại đi", "uống thêm lon nữa".
Tao cười, lắc đầu, bắt tay, vỗ vai.
Ra tới xe, tao ngồi một lúc. Không nổ máy.
Đường phố mười giờ tối. Xe cộ vẫn chạy. Người vẫn đi. Quán vẫn sáng đèn.
Tao ngồi trong xe, cửa kính đóng, nhìn ra ngoài.
Mọi thứ bình thường.
Chỉ có tao là không.
Tao không buồn. Không vui. Không giận. Không sợ.
Chỉ là lạc.
Như đi giữa một thành phố mình đã sống cả đời mà bỗng dưng không nhận ra đường.
Tao nổ máy. Chạy về.
Về tới phòng, tao nằm xuống. Không bật đèn. Không mở điện thoại.
Nằm đó.
Trần nhà tối. Quạt quay. Tiếng xe ngoài đường.
Tao nghĩ, có khi nào lạc lõng không phải là bệnh. Không phải là sai. Không phải là cần sửa.
Có khi nào nó chỉ là dấu hiệu mình đang đi ra khỏi một chỗ cũ, mà chưa tới chỗ mới.
Nhưng tao không biết.
Tao chỉ nằm đó. Nhìn trần nhà. Nghe quạt quay.
Rồi ngủ.
Con chó và nhà triết học có điểm chung: cả hai đều biết ai là bạn, ai không.
Dogs and philosophers do the greatest good and get the fewest rewards.
— Diogenes Laërtius, Lives VI
Diễn giải
Interpretation
Diogenes sống giữa Athens, giữa ngàn người, mà không thuộc về ai. Người ta hỏi ông sao không sống cho giống người. Ông nói con chó với nhà triết học giống nhau: cả hai đều biết cái gì không phải của mình. Bàn nhậu mười người. Ai cũng có chỗ. Ai cũng có câu chuyện. Ai cũng thuộc về một cái gì đó. Còn mày thì không. Không phải vì mày tệ hơn. Không phải vì mày giỏi hơn. Chỉ là mày đang đánh hơi thấy cái gì đó không phải của mình. Cái ghế đó, cái ly bia đó, cái cuộc trò chuyện đó. Nó không sai. Nhưng nó không phải. Con chó biết đâu là nhà. Nhà triết học biết đâu không phải nhà. Cả hai đều đúng. Chỉ khác nhau chỗ: một đứa tìm thấy rồi, một đứa đang trên đường. Mày đang ở đâu trong đó?
Diogenes lived in the middle of Athens, surrounded by thousands, belonging to no one. People asked why he didn't live like a normal person. He said a dog and a philosopher have something in common: both know what isn't theirs. Ten people at the table. Everyone had a place. Everyone had a story. Everyone belonged to something. Except you. Not because you're worse. Not because you're better. You're just sniffing out something that isn't yours. That chair, that beer, that conversation. Nothing wrong with it. It just isn't yours. A dog knows where home is. A philosopher knows where home isn't. Both are right. The only difference: one has already found it, the other is still on the way. Where are you in all of this?