Bàn nhậu mười người mà tao uống một mình
Ten People at the Table but I Drank Alone
Tối thứ sáu. Thằng Hùng gọi.
"Đi nhậu. Đủ mặt luôn."
Tao tắm. Thay đồ. Chạy xe mười lăm phút qua quán quen.
Đúng là đủ mặt. Thằng Hùng, thằng Đạt, thằng Phong, con Linh, con Trang, thằng Khoa, vợ chồng thằng Nam, rồi thêm hai đứa bạn mới của ai đó tao không nhớ tên.
Mười người. Một bàn dài. Bia lạnh. Đồ nướng. Loa quán mở nhạc Bolero.
Tao ngồi giữa.
Thằng Hùng kể chuyện sếp mới ở công ty. Mọi người cười. Tao cũng cười.
Con Linh khoe mới book tour đi Đà Lạt. Mọi người hỏi giá. Tao cũng hỏi.
Thằng Đạt nói vừa mua đất ở Long An. Mọi người bàn tán. Tao cũng gật gù.
Tao làm đúng mọi thứ một người bình thường làm trong bàn nhậu.
Cười đúng chỗ. Hỏi đúng lúc. Nâng ly đúng nhịp.
Nhưng tao không ở đó.
Tao ngồi đó mà tao không ở đó.
Cái cảm giác này tao không biết gọi tên. Nó không phải buồn. Không phải chán. Không phải ghét ai. Tao thương mấy đứa này. Tao quen tụi nó từ hồi đại học. Mười mấy năm rồi.
Nhưng có cái gì đó, như một lớp kính. Trong suốt. Tao nhìn thấy hết. Nghe thấy hết. Mà không chạm được.
Thằng Khoa quay sang hỏi: "Mày dạo này sao rồi?"
Tao nói: "Bình thường."
Nó gật. Rồi quay sang nói chuyện với thằng khác.
"Bình thường" là câu trả lời hoàn hảo. Không ai hỏi thêm. Không ai cần hỏi thêm. Vì ai cũng bận kể chuyện của mình.
Tao không trách. Tao cũng vậy. Khi ai đó nói "bình thường", tao cũng gật rồi chuyển đề tài.
Nhưng tối đó, cái từ "bình thường" nó nằm trong bụng tao. Nặng.
Vì tao không bình thường.
Dạo này tao hay thức dậy lúc bốn giờ sáng. Không vì báo thức. Không vì tiếng ồn. Tao chỉ mở mắt. Rồi nằm nhìn trần nhà.
Tao nghĩ về công việc. Không ghét. Không yêu. Chỉ làm.
Tao nghĩ về mối quan hệ vừa kết thúc ba tháng trước. Không đau. Không nhớ. Chỉ trống.
Tao nghĩ về tương lai. Không sợ. Không hào hứng. Chỉ mờ.
Mọi thứ đều "chỉ".
Chỉ làm. Chỉ trống. Chỉ mờ. Chỉ bình thường.
Tao hai mươi tám tuổi. Lương đủ sống. Bạn bè đủ đông. Sức khỏe đủ tốt. Không thiếu gì cả.
Mà thừa một thứ: cảm giác mình đang đứng lệch.
Không phải đứng sai. Đứng lệch.
Như mọi người đang nghe cùng một bài hát, mà tao nghe lệch nhịp. Không phải bài khác. Cùng bài đó. Mà nhịp tao chậm hơn nửa phách. Hoặc nhanh hơn nửa phách. Tao không biết.
Chỉ biết là không khớp.
Bàn nhậu vẫn vui. Thằng Hùng bắt đầu hát. Mọi người vỗ tay. Con Trang quay video đăng story. Vợ thằng Nam gọi thêm đồ ăn.
Tao đi ra ngoài. Nói đi hút thuốc.
Tao không hút thuốc.
Tao đứng ngoài bãi xe. Nhìn mấy chiếc xe máy xếp hàng. Nghe tiếng cười vọng ra từ quán. Tiếng nhạc. Tiếng ly chạm nhau.
Vui quá.
Mà tao không vào được.
Không phải không được phép. Không phải bị đuổi. Tao tự không vào được.
Có lần tao thử kể cho thằng Đạt nghe. Lần đó tụi tao uống cà phê hai đứa.
Tao nói: "Mày có bao giờ thấy mình lạc lõng giữa đám đông không?"
Nó cười: "Mày triết lý quá. Uống bia đi."
Tao cười theo. Rồi không nói nữa.
Không phải nó sai. Nó trả lời đúng cách mà hầu hết mọi người sẽ trả lời. Cười. Gạt đi. Chuyển đề tài.
Nhưng từ lần đó, tao biết có những thứ không kể được. Không phải vì nó bí mật. Mà vì không có ai nghe hiểu.
Không phải người ta ngu. Không phải người ta vô tâm. Chỉ là tần số khác.
Như hai cái radio. Cùng bật. Cùng có sóng. Mà bắt kênh khác nhau.
Tao không giận. Tao chỉ mệt.
Mệt vì phải dịch. Dịch cảm xúc của mình sang ngôn ngữ mà người khác hiểu. Mà dịch hoài không đúng. Nên thôi. Không dịch nữa.
Tao quay vào bàn. Ngồi xuống. Rót bia. Cười.
"Mày đi đâu lâu vậy?"
"Nghe điện thoại."
Không ai hỏi ai gọi.
Tao uống hết ly. Rót thêm. Uống hết. Rót thêm.
Mười người cùng bàn. Cùng cười. Cùng nói. Cùng chụp hình chung.
Tao ở trong hình.
Mà tao không ở trong đó.
Mười một giờ đêm. Tao về. Chạy xe chậm. Đường Sài Gòn khuya vẫn đông.
Về tới phòng. Tắm. Nằm.
Bốn giờ sáng. Mở mắt.
Trần nhà quen. Quạt quay. Tiếng xe ngoài đường.
Tao nằm đó. Nghĩ.
Không phải nghĩ gì to tát. Chỉ nghĩ: mười mấy năm quen nhau, mà tao chưa bao giờ nói cho đứa nào nghe tao thật sự đang nghĩ gì.
Có thể lỗi ở tao. Có thể tao không biết mở miệng đúng cách. Có thể tao đòi hỏi quá nhiều từ một bàn nhậu.
Mà cũng có thể, không ai có lỗi cả.
Chỉ là vậy thôi.
Người hiểu mình thì ít. Mà tao chưa gặp.
知我者希,則我者貴
Tri ngã giả hi, tắc ngã giả quý
Người hiểu ta thì ít, nên ta càng quý.
Those who understand me are few; thus I am valued.
— Lão Tử, Đạo Đức Kinh, Chương 70
Diễn giải
Interpretation
Lão Tử nói câu này hai ngàn mấy trăm năm trước. Ổng không nói để an ủi. Ổng nói sự thật. Người hiểu mình thì ít. Không phải vì mình đặc biệt. Không phải vì mình giỏi hơn hay sâu sắc hơn. Chỉ là cái tần số đó, nó không phổ biến. Giống như mày thích nghe mưa rơi lúc ba giờ sáng, mà cả nhóm chỉ muốn mở nhạc remix. Không ai sai. Chỉ là khác kênh. Mà cái đau không phải ở chỗ không ai hiểu. Cái đau ở chỗ mày ngồi giữa mười người, cười đúng, nói đúng, uống đúng, mà vẫn thấy mình đang uống một mình. Lão Tử nói "nên ta càng quý." Ổng không nói tìm cho bằng được. Ổng nói quý. Nghĩa là khi gặp rồi thì biết. Còn chưa gặp thì sao? Thì ngồi đó. Uống tiếp. Không cần gượng vui. Cũng không cần bỏ đi. Chỉ cần biết: mình lệch nhịp, không có nghĩa mình hỏng.
Lao Tzu said this over two thousand years ago. He wasn't trying to comfort anyone. He was stating a fact. The people who understand you are few. Not because you're special. Not because you're smarter or deeper. It's just that your frequency isn't common. Like you enjoy listening to rain at three in the morning while your whole group just wants to blast remix tracks. Nobody's wrong. Just different channels. And the pain isn't that nobody understands. The pain is sitting among ten people, laughing right, talking right, drinking right, and still feeling like you're drinking alone. Lao Tzu said "so I treasure them all the more." He didn't say go find them at all costs. He said treasure. Meaning when you meet them, you'll know. And until then? You sit there. Keep drinking. No need to fake joy. No need to walk away either. Just know this: being off-beat doesn't mean being broken.