Bàn nhậu sáu người mà tao ngồi một mình
Six People at the Table but I Was Alone
Thứ Sáu.
Tao đi nhậu với mấy đứa cùng công ty.
Sáu người. Quán lẩu gần chung cư. Đặt bàn từ chiều. Nó bảo đi cho vui, cả tuần mệt rồi.
Tao đi.
Ngồi xuống. Gọi bia. Nước lẩu sôi. Mọi người bắt đầu nói.
Thằng Hùng kể nó vừa đặt cọc căn hộ. Hai tỷ ba. Vợ nó lo giấy tờ, nó lo phần vay ngân hàng. Mọi người hỏi lãi suất bao nhiêu, trả bao lâu, tầng mấy, view hướng nào.
Tao gật gật. Cụng ly.
Con Trang kể nó đang học thêm chứng chỉ gì đó. Tao không nhớ tên. Nó nói học xong thì lương tăng, rồi năm sau nó tính nhảy việc. Mọi người bảo giỏi, bảo đúng rồi, bảo phải có kế hoạch.
Tao gật gật. Cụng ly.
Thằng Đức khoe con nó mới biết đi. Lôi điện thoại ra cho coi video. Mọi người cười. Dễ thương quá. Giống bố quá. Nó cười toe toét.
Tao cũng cười. Cụng ly.
Rồi tới phần ai đó hỏi: "Mày dạo này sao rồi?"
Tao nói: "Bình thường."
Nó hỏi tiếp: "Có gì mới không?"
Tao nói: "Không có gì."
Rồi thôi. Câu chuyện chuyển sang người khác.
Không ai hỏi thêm. Không phải vì nó ác. Mà vì "không có gì" thì hỏi gì tiếp.
Tao ngồi đó. Bia vẫn uống. Lẩu vẫn ăn. Thi thoảng cười theo. Thi thoảng phụ họa một câu.
Nhưng trong đầu tao, có cái gì đó rất xa.
Không phải tao ghét mấy đứa. Tao quý nó. Thật sự quý.
Không phải tao ghen tị. Nó mua nhà, tao mừng cho nó. Con nó biết đi, tao thấy vui thiệt.
Nhưng tao không biết nói gì.
Không phải không có gì để nói. Mà là những thứ trong đầu tao, tao không biết nói kiểu gì cho nó hiểu.
Dạo này tao hay thức khuya. Không phải làm gì. Chỉ ngồi. Đọc linh tinh. Nghĩ linh tinh. Có đêm tao ngồi ngoài ban công nhìn xuống đường, coi xe chạy, đếm đèn đỏ đèn xanh.
Tao không buồn. Nhưng cũng không vui.
Tao không bế tắc. Nhưng cũng không biết đang đi đâu.
Công việc vẫn làm. Lương vẫn nhận. Tiền vẫn tiêu. Nhưng mỗi ngày giống nhau quá. Giống đến mức tao không phân biệt được thứ Ba với thứ Năm.
Mấy đứa kia có thứ để kể. Căn hộ. Chứng chỉ. Con cái. Kế hoạch.
Tao có gì?
Tao có một cái phòng trọ. Một cái laptop. Một đống tab Chrome mở từ tuần trước chưa đóng. Một playlist nhạc nghe hoài không chán vì tao không thực sự nghe, chỉ bật cho có tiếng.
Tao không khổ. Nói thiệt. Không khổ.
Nhưng tao lạc.
Cái cảm giác đó, tao không biết gọi tên. Nó không đủ nặng để kêu là trầm cảm. Không đủ rõ để kêu là cô đơn. Không đủ drama để kể cho ai nghe.
Nó chỉ là... ngồi giữa sáu người mà thấy mình không thuộc về đâu.
Đêm đó về nhà, tao tắm xong nằm trên giường. Mở điện thoại. Lướt. Thấy Hùng đăng ảnh bàn nhậu lên story. Tag hết mọi người. Tao cũng được tag.
Trong ảnh tao cười.
Tao nhìn cái ảnh đó lâu lắm.
Rồi tao tự hỏi: tao cười hồi nào vậy?
Thứ Bảy tao không đi đâu. Nằm nhà. Gọi cơm. Coi phim. Ngủ.
Chủ Nhật cũng vậy.
Thứ Hai đi làm. Mọi người hỏi cuối tuần làm gì. Tao nói: "Nghỉ ngơi."
Không ai hỏi thêm.
Tao bắt đầu để ý. Cái câu "bình thường" tao nói nhiều lắm. Nó thành phản xạ. Ai hỏi gì cũng "bình thường". Dạo này sao? Bình thường. Công việc ổn không? Bình thường. Khỏe không? Bình thường.
Mà tao cũng không biết nếu không bình thường thì nó là gì.
Có lần tao thử. Lúc nhậu, tao nói: "Dạo này tao thấy hơi trống."
Thằng Hùng nhìn tao: "Trống là sao?"
Tao nói: "Tao không biết. Chỉ thấy trống."
Nó cười: "Mày thiếu người yêu đó. Kiếm đi."
Mọi người cười. Tao cũng cười.
Rồi thôi.
Không phải nó sai. Có thể nó đúng. Có thể tao thiếu người yêu. Có thể tao thiếu mục tiêu. Có thể tao thiếu đam mê. Có thể tao thiếu đủ thứ.
Nhưng cái tao thiếu nhất, tao nghĩ, là một người ngồi xuống, im lặng, rồi nói: "Tao hiểu."
Không cần giải quyết. Không cần gợi ý. Không cần "mày nên thế này thế kia".
Chỉ cần: "Tao hiểu."
Mà cũng có thể, tao không thiếu gì cả. Có thể cái trống đó là bình thường. Có thể hai mươi mấy tuổi ai cũng có lúc như vậy.
Tao không biết.
Tao chỉ biết tối thứ Sáu đó, ngồi giữa sáu người, tao thấy mình rất xa.
是以聖人被褐懷玉
Thị dĩ thánh nhân bị hạt hoài ngọc
Vì vậy thánh nhân mặc áo vải thô mà ôm ngọc trong lòng.
Thus the sage wears coarse cloth but carries jade within.
— Lão Tử, Đạo Đức Kinh, Chương 70
Diễn giải
Interpretation
Lão Tử nói thánh nhân mặc áo vải thô mà ôm ngọc bên trong. Nghe cao siêu. Nhưng nói thẳng ra thì nó là thế này: có những người mang trong mình một thứ gì đó, mà bên ngoài nhìn vào không thấy gì hết. Mày ngồi giữa đám đông. Mọi người khoe nhà, khoe con, khoe kế hoạch. Mày không có gì để khoe. Nhưng trong đầu mày có một đống thứ đang xoay. Mày chỉ không biết nói ra. Áo vải thô là cái vẻ ngoài "bình thường" đó. Cái "không có gì mới" đó. Cái gật đầu cụng ly rồi im. Còn ngọc là cái trống bên trong mà mày không gọi tên được. Nó không phải thứ xấu. Nó chỉ là thứ không ai thấy. Vấn đề không phải mày thiếu gì. Vấn đề là mày ôm một thứ mà không ai nhìn thấy, rồi mày bắt đầu tự hỏi: nó có thật không, hay tao tưởng tượng ra.
Laozi said the sage wears coarse cloth but holds jade inside. Sounds lofty. But stripped down it means this: some people carry something within them that nobody on the outside can see. You sit in a crowd. Everyone shows off apartments, kids, plans. You have nothing to show. But inside your head there's a pile of things spinning. You just don't know how to say it. The coarse cloth is that "normal" exterior. That "nothing new" answer. That nod-and-clink-then-silence. The jade is that emptiness inside you can't name. It's not a bad thing. It's just a thing nobody sees. The problem isn't that you're missing something. The problem is you're holding something nobody can see, and you start wondering: is it real, or did I make it up.