Bữa cơm tối thứ Bảy mà tao không về
The Saturday Dinner I Never Came Home For
Hồi tao mới ra trường, bà già gọi mỗi thứ Bảy.
Đúng sáu giờ chiều. Không sớm, không muộn. Như đặt đồng hồ.
"Con ơi, thứ Bảy này về ăn cơm không?"
Tao nói được. Rồi tao nói được. Rồi tao nói được.
Được cỡ ba tháng.
Sau đó thì bắt đầu nói bận.
---
Tao không ghét nhà. Không phải kiểu gia đình tan vỡ, bạo lực, hay drama gì lớn. Ông bà già tao bình thường. Nhà bình thường. Cơm canh bình thường.
Chỉ là tao thấy ngộp.
Về nhà là phải nghe hỏi. Lương bao nhiêu. Có người yêu chưa. Thằng Tuấn con bác Hai nó mua nhà rồi đó. Con Linh nó đẻ đứa thứ hai rồi đó.
Không ai nói thẳng "mày thua". Nhưng mỗi câu hỏi đều có cái bóng của một câu trả lời mà tao không có.
Nên tao tránh.
Thứ Bảy tao đi nhậu với bạn. Hoặc ở nhà coi phim. Hoặc ngủ. Hoặc làm bất cứ cái gì để không phải ngồi vào cái bàn đó.
---
Bà già tao không giận. Bà không bao giờ giận.
Bà chỉ im.
Cuộc gọi thứ Bảy vẫn đến. Nhưng ngắn hơn. Không còn hỏi về ăn cơm. Chỉ hỏi con khỏe không. Tao nói khỏe. Bà nói vậy được rồi. Cúp.
Ba mươi giây. Có khi hai mươi giây.
Tao thấy nhẹ. Tao nghĩ bà hiểu rồi. Tao nghĩ đây là bình thường. Con lớn thì ra riêng, sống đời mình. Ai cũng vậy.
---
Năm tao hai mươi bảy, ông già tao đi khám bệnh.
Không phải bệnh gì nặng. Huyết áp cao, mỡ máu, mấy thứ người già hay bị. Bác sĩ kêu uống thuốc đều là được.
Bà già gọi báo. Giọng bình thường. Không kêu tao về.
"Ba con đi khám, bác sĩ nói uống thuốc thôi. Không sao đâu."
Tao nói dạ. Rồi cúp.
Tối đó tao đi nhậu với mấy thằng bạn. Có đứa kể chuyện ông già nó bị tai biến, nằm viện ba tháng. Nó nghỉ việc về chăm. Nó kể bình thường, như kể chuyện thời tiết.
"Ông già tao nằm đó, tao mới thấy ổng nhỏ xíu. Hồi nhỏ tao thấy ổng to lắm."
Tao ngồi nghe. Uống tiếp. Không nói gì.
Nhưng đêm đó tao không ngủ được.
---
Tao nhớ hồi nhỏ, ông già tao hay ngồi trước nhà hút thuốc.
Tao ra ngồi kế bên. Không nói gì. Ổng cũng không nói gì. Hai cha con ngồi vậy thôi. Muỗi cắn. Gió thổi. Tiếng xe ngoài đường.
Hồi đó tao không thấy gì đặc biệt.
Bây giờ tao mới biết đó là thứ tao đang thiếu.
---
Thứ Bảy tuần đó, bà già gọi.
Đúng sáu giờ chiều.
"Con ơi, thứ Bảy này về ăn cơm không?"
Tao định nói bận.
Nhưng tao nghe giọng bà. Giọng đó không khác gì mấy năm trước. Vẫn nhẹ. Vẫn chờ. Vẫn không ép.
Tao mới nhận ra. Bà gọi mỗi tuần không phải để hỏi. Bà gọi vì bà không biết còn bao nhiêu thứ Bảy.
Tao nói được.
---
Tao về. Ngồi vào bàn.
Cơm canh bình thường. Đậu hũ kho. Canh chua. Rau luộc.
Ông già ngồi đầu bàn, ăn chậm. Bà già đi qua đi lại, gắp thêm cho tao.
Không ai hỏi lương bao nhiêu. Không ai nhắc thằng Tuấn con bác Hai. Có thể bà dặn rồi. Có thể ông bà cũng mệt rồi, không muốn hỏi nữa.
Tao ăn. Cơm nhà nấu dở hơn tao nhớ. Hoặc có thể lưỡi tao đã quen đồ ăn ngoài.
Nhưng tao ăn hết.
---
Ăn xong, tao ra trước nhà ngồi.
Ông già ra sau. Không hút thuốc nữa, bác sĩ cấm rồi. Ổng cầm ly trà.
Hai cha con ngồi. Không nói gì.
Muỗi cắn. Gió thổi. Tiếng xe ngoài đường.
Giống y hồi nhỏ.
Chỉ khác là ổng nhỏ hơn tao nhớ. Lưng còng hơn. Tóc bạc hơn.
Tao ngồi đó, muốn nói gì đó. Xin lỗi, hay cảm ơn, hay gì đó.
Nhưng tao không nói.
Ông già cũng không nói.
Vậy mà đủ.
---
Tao không biết mình đã bỏ lỡ bao nhiêu thứ Bảy.
Không đếm được. Không muốn đếm.
Tao chỉ biết tối đó, lúc lái xe về, tao tắt nhạc.
Ngồi trong xe im lặng suốt đoạn đường.
Không buồn. Không vui. Chỉ thấy cái gì đó rất nặng, nằm ở ngực, không gọi tên được.
---
Tuần sau, bà già chưa kịp gọi.
Tao gọi trước.
"Má, thứ Bảy này con về ăn cơm."