Bữa tiệc sinh nhật không ai chụp hình
The birthday party no one photographed
Tao hai mươi tám tuổi.
Sinh nhật năm ngoái, tao đặt bàn ở một nhà hàng trên tầng ba mươi hai. Loại nhà hàng mà menu không ghi giá. Loại mà phải đặt trước hai tuần. Loại mà tao phải google "dress code" trước khi đi.
Tao mời mười bốn người.
Đến mười một.
Tao không buồn vì ba người vắng. Tao buồn vì tao đếm.
---
Chuyện bắt đầu từ tháng trước đó.
Thằng Khoa, bạn đại học, sinh nhật nó ở một cái rooftop bar. Đèn vàng, nhạc jazz, đồ uống tên dài hơn tên tao. Nó đăng story, hai trăm người xem trong một tiếng. Bình luận toàn "sang quá", "đỉnh quá", "xứng đáng".
Tao ngồi xem story đó lúc mười một giờ đêm. Trên giường. Trong phòng trọ hai mươi mét vuông.
Và tao nghĩ: sinh nhật mình tới, phải khác.
Không phải khác vì tao muốn vui hơn. Khác vì tao muốn người ta thấy tao cũng vui như vậy.
---
Tao bắt đầu lên kế hoạch.
Chọn nhà hàng. So sánh bốn năm chỗ. Đọc review. Xem hình. Tao không hỏi "chỗ nào ngon" mà hỏi "chỗ nào chụp hình đẹp".
Chọn outfit. Tao mua một cái áo sơ mi mới. Bốn trăm ngàn. Không đắt lắm, nhưng tao đắn đo cả tuần. Vì tao biết bốn trăm ngàn đó là tiền ăn sáng của cả tháng.
Viết danh sách mời. Đây mới là phần khó nhất. Tao ngồi lọc lại danh bạ, nghĩ xem ai đến thì "nhìn được". Không phải ai tao thân, mà ai đến thì bàn tiệc trông đông, trông vui, trông ra một bữa sinh nhật đàng hoàng.
Tao mời cả hai người tao không thích. Vì họ hay đăng story.
---
Đêm sinh nhật.
Nhà hàng đẹp thật. View thành phố từ trên cao, đèn lấp lánh, gió nhẹ. Tao ngồi đầu bàn, cười, nâng ly, cảm ơn mọi người.
Nhưng tao không nhớ mình đã nói chuyện thật với ai.
Tao nhớ mình liếc điện thoại ba lần trong mười phút đầu, xem ai đăng gì chưa. Tao nhớ mình chỉnh lại tóc khi thấy con Linh rút điện thoại ra chụp. Tao nhớ mình hơi thất vọng khi đĩa khai vị trông không đẹp bằng hình trên mạng.
Mọi người hát Happy Birthday. Tao thổi nến. Ai đó quay video.
Tao ước. Nhưng tao không nhớ mình ước gì. Vì lúc đó tao đang nghĩ: "Không biết video này có bị rung không."
---
Bữa tiệc kết thúc lúc mười giờ.
Mọi người về. Tao ở lại trả bill. Bảy triệu hai. Gần nửa tháng lương.
Tao ngồi một mình ở bàn, nhìn ra thành phố. Lúc đó mới thấy view đẹp thật. Vì lúc đó không còn ai để tao phải cho thấy nó đẹp.
Tao mở điện thoại. Story của con Linh, bốn tấm hình, tag tao. Caption: "Happy birthday anh, xứng đáng lắm nha."
Xứng đáng.
Tao nhìn chữ đó lâu lắm.
Bảy triệu hai. Cái áo bốn trăm ngàn. Hai tuần lên kế hoạch. Mười bốn tin nhắn mời. Ba người không đến. Một điều ước tao không nhớ.
Xứng đáng cái gì?
---
Tuần sau, tao gặp thằng Dũng. Bạn cấp ba. Loại bạn mà tao không mời vì nó hay mặc quần short đi ăn.
Nó hỏi: "Sinh nhật mày sao không kêu tao?"
Tao nói: "Quên."
Nó cười: "Thôi, mai tao với mày đi ăn bún bò. Tao bao. Coi như sinh nhật."
Hai thằng ngồi quán bún bò vỉa hè. Bốn mươi lăm ngàn một tô. Nó kể chuyện công ty nó sắp cắt giảm. Tao kể chuyện tao đang chán việc. Không ai chụp hình. Không ai đăng story.
Nhưng tao nhớ hết. Từng câu nó nói. Từng muỗng nước lèo. Cái quạt trần quay chậm trên đầu.
Tao nhớ hết vì tao không cần nhớ cho ai khác.
---
Tao về nhà tối đó. Mở lại story sinh nhật. Nó đã hết hai mươi bốn tiếng, tự biến mất.
Bảy triệu hai. Biến mất trong hai mươi bốn tiếng.
Tô bún bò bốn mươi lăm ngàn thì tao nhớ đến bây giờ.
---
Tao không nói bữa tiệc đó sai. Tao không nói đừng bao giờ tổ chức sinh nhật ở nhà hàng đẹp.
Tao chỉ nói: tao đã tổ chức một bữa sinh nhật cho người khác dự. Không phải cho tao.
Và cái phần buồn nhất không phải là tốn tiền. Mà là tao hai mươi tám tuổi, ngồi giữa mười một người, mà không ai biết tao đang nghĩ gì.
Vì tao cũng không biết mình đang nghĩ gì. Tao bận nghĩ mình trông như thế nào.
Người ta sẽ làm mọi thứ, dù điên rồ đến đâu, để tránh phải đối diện với linh hồn mình.
People will do anything, no matter how absurd, to avoid facing their own souls.
— Carl Jung, Psychology and Alchemy
Diễn giải
Interpretation
Dostoevsky nói người ta sẽ làm mọi thứ, dù điên rồ đến đâu, để tránh đối diện với linh hồn mình. Nghe to tát. Nhưng nghĩ lại thì nó đơn giản lắm. Tao không muốn nhìn vào bên trong, nên tao bày ra bên ngoài. Nhà hàng tầng ba mươi hai, áo sơ mi mới, danh sách khách mời được chọn lọc. Tất cả để tao không phải ngồi một mình với câu hỏi: sinh nhật này, mày thật sự muốn gì? Bảy triệu hai không phải trả cho bữa ăn. Bảy triệu hai là trả cho cái quyền không phải nghĩ. Nhưng rồi mọi người về hết. Story biến mất. Và tao vẫn ngồi đó. Với đúng cái linh hồn mà tao trốn. Thằng Dũng rủ tao ăn bún bò. Bốn mươi lăm ngàn. Không có gì để trốn, nên tao ngồi đó, nghe nó nói, nói lại. Đơn giản vậy thôi. Mà tao nhớ. Hóa ra đối diện với mình không đáng sợ như tao tưởng. Đáng sợ là cái lúc tao nhận ra mình đã trốn bao lâu.
Dostoevsky said people will do anything, no matter how absurd, to avoid facing their own souls. Sounds dramatic. But it's actually simple. I didn't want to look inward, so I decorated the outside. A thirty-second-floor restaurant, a new shirt, a curated guest list. All so I wouldn't have to sit alone with the question: what do you actually want for your birthday? Seven million two wasn't paying for dinner. It was paying for the right not to think. But then everyone left. The stories disappeared. And I was still sitting there. With the exact soul I'd been running from. Dung asked me to grab some noodle soup. Forty-five thousand dong. Nothing to hide behind, so I just sat there, listened to him talk, talked back. Simple as that. And I remember it. Turns out facing yourself isn't as terrifying as I thought. What's terrifying is the moment you realize how long you've been running.