Cái áo hoodie nó để lại trong tủ tao
The Hoodie She Left in My Closet
Nó chia tay tao tháng Ba.
Không cãi nhau. Không drama. Nó nói: "Tao không thấy mình ở đây nữa."
Tao gật đầu. Nói ừ. Rồi nó đi.
Còn lại trong tủ tao một cái áo hoodie màu xám. Hiệu gì tao không biết. Nó hay mặc mỗi khi qua nhà tao, trời lạnh, nằm cuộn trên sofa coi phim.
Tao không trả. Nó cũng không đòi.
Tháng đầu, tao treo nó ở góc tủ. Không đụng vào. Cũng không nghĩ gì nhiều. Chỉ là một cái áo.
Tháng thứ hai, tao mở tủ lấy đồ đi làm. Thấy nó. Cầm lên ngửi. Không còn mùi gì. Chỉ mùi vải cũ.
Tao treo lại.
Tháng thứ ba, thằng bạn qua nhà chơi. Nó mở tủ mượn áo khoác. Thấy cái hoodie.
"Áo ai đây?"
"Áo cũ."
"Sao không mặc?"
"Không vừa."
Nó không hỏi thêm. Tao cũng không nói thêm.
Nhưng tối đó tao nằm nghĩ. Sao tao giữ?
Không phải tao còn yêu. Tao biết rõ chuyện đó. Nó đi rồi thì đi. Tao không khóc, không nhắn tin lúc say, không stalk Facebook. Tao ổn. Tao nói với mọi người tao ổn. Mà tao cũng thật sự nghĩ tao ổn.
Nhưng cái áo vẫn ở đó.
Tao bắt đầu để ý. Không chỉ cái áo.
Cái cốc nó tặng sinh nhật năm ngoái. Tao vẫn uống nước bằng cái cốc đó mỗi sáng. Không phải vì nhớ. Chỉ vì tiện.
Cái playlist nó làm trên Spotify. Tao vẫn nghe. Không phải vì buồn. Chỉ vì quen.
Cái quán phở hai đứa hay ăn. Tao vẫn ghé. Không phải vì kỷ niệm. Chỉ vì gần nhà.
Mỗi thứ đều có một lý do rất hợp lý.
Mà gom lại thì tao thấy mình đang sống giữa một căn phòng toàn đồ của người đã đi.
Không đau. Không buồn. Chỉ là chưa dọn.
---
Một hôm, tao dọn nhà.
Không phải vì giác ngộ gì. Cuối tuần rảnh, bụi nhiều, tao lau nhà rồi tiện tay dọn tủ.
Lôi cái hoodie ra. Gấp lại. Bỏ vào túi nilon.
Rồi tao dừng.
Tao ngồi trên sàn, cầm cái túi, nhìn nó một lúc.
Không có gì xảy ra. Không có nhạc nền. Không có nước mắt. Không có khoảnh khắc "aha" nào hết.
Chỉ là tao ngồi đó. Cầm một cái áo cũ. Của một người đã đi.
Tao bỏ vào thùng đồ quyên góp.
Rồi tao lấy cái cốc. Bỏ luôn.
Playlist thì tao xóa. Không phải vì ghét. Chỉ vì tao muốn nghe nhạc khác.
Quán phở thì tao vẫn ăn. Vì phở ngon thật. Cái đó tao giữ.
Tao không dọn sạch hết. Không cần.
Chỉ là bớt đi vài thứ mà tao tưởng là của mình, nhưng thật ra là của một phiên bản cũ. Phiên bản còn ngồi trên sofa với nó, coi phim, nghĩ rằng chuyện này sẽ kéo dài mãi.
---
Tao kể chuyện này cho thằng bạn. Nó cười.
"Mày làm như chia tay ghê gớm lắm. Có cái áo mà."
Ừ. Có cái áo mà.
Nhưng mà mày biết không. Đôi khi cái khó nhất không phải là buông người. Mà là buông cái thói quen có người đó ở đó.
Tao không nhớ nó. Tao nhớ cái cảm giác có ai đó mặc cái áo xám, nằm cuộn trên sofa nhà tao.
Mà cái sofa đó giờ tao nằm một mình. Cũng được.
Cũng không sao.
---
Tuần trước tao mua cái áo hoodie mới. Màu đen. Mặc vừa.
Không có kỷ niệm gì. Không có câu chuyện gì. Chỉ là một cái áo.
Mà tao thấy nhẹ.