Cái ban công bốn giờ sáng
The Balcony at Four in the Morning
Tao thuê phòng trọ ở tầng năm một chung cư cũ.
Không thang máy. Cầu thang hẹp, tường vàng bong tróc. Phòng hai mươi mét vuông, có cái ban công nhỏ nhìn ra con hẻm.
Hồi mới dọn vào, tao ghét cái ban công đó. Nhỏ xíu, vừa đủ đặt một cái ghế nhựa. Lan can rỉ sét. Nhìn xuống chỉ thấy mái tôn nhà người ta, mấy cái ăng-ten cũ, dây phơi đồ.
Tao hai mươi bảy tuổi. Làm content cho một công ty truyền thông. Ngày nào cũng chạy deadline. Sáng họp, trưa viết, chiều sửa, tối lại viết. Điện thoại lúc nào cũng kêu. Tin nhắn Zalo, email, group chat. Mỗi cái notification là một cái giật mình nhỏ.
Tao không nhớ lần cuối tao ngồi yên là khi nào.
Không phải ngồi yên kiểu ngồi thiền hay yoga gì đâu. Chỉ là ngồi. Không làm gì. Không nghĩ gì. Không cầm điện thoại.
Một đêm tao tỉnh giấc lúc bốn giờ sáng. Không biết tại sao. Không phải ác mộng, không phải tiếng ồn. Chỉ tự dưng mở mắt.
Nằm trên giường, tao cầm điện thoại lên theo thói quen. Lướt Facebook. Không có gì. Lướt TikTok. Cũng không có gì. Đặt điện thoại xuống, nằm nhìn trần nhà.
Rồi tao đứng dậy, mở cửa ban công.
Con hẻm im lặng. Cái loại im lặng mà ban ngày không bao giờ có. Không xe máy, không tiếng rao, không nhạc từ quán cà phê dưới đường. Chỉ có gió.
Tao kéo cái ghế nhựa ra, ngồi xuống.
Trời chưa sáng. Mấy cái mái tôn lờ mờ trong bóng tối. Đâu đó có ánh đèn vàng từ một cửa sổ khác. Có lẽ cũng có người thức.
Tao ngồi đó. Không làm gì.
Lần đầu tiên sau rất lâu, tao nghe được tiếng mình thở.
Không phải thở kiểu hổn hển sau khi chạy deadline. Thở bình thường. Hít vào, thở ra. Lồng ngực lên, lồng ngực xuống. Đơn giản vậy thôi mà tao thấy lạ. Như gặp lại một người quen đã lâu không gặp.
Tao ngồi khoảng hai mươi phút. Có lẽ ba mươi. Không biết, vì không nhìn đồng hồ.
Rồi trời bắt đầu sáng. Từ từ. Không phải cái sáng đột ngột của đèn neon. Là cái sáng chậm, từ đen sang xám, từ xám sang xanh nhạt, rồi hồng. Mấy cái mái tôn bắt đầu có màu. Dây phơi đồ hiện ra. Một con mèo đi trên bờ tường.
Tao không nghĩ gì cả. Thật sự không nghĩ gì.
Không nghĩ về deadline ngày mai. Không nghĩ về cái email chưa trả lời. Không nghĩ về tiền nhà cuối tháng. Không nghĩ về con bạn vừa đăng ảnh đi Đà Lạt. Không nghĩ về tương lai, quá khứ, hay bất cứ thứ gì.
Chỉ ngồi đó. Nhìn trời sáng.
Tao không biết gọi cảm giác đó là gì. Nó không phải hạnh phúc. Không phải vui. Không phải cái gì lớn lao. Nó nhẹ. Nhẹ đến mức suýt không nhận ra.
Như nước lặng. Không sóng, không gợn. Chỉ phẳng.
Sáng hôm đó tao đi làm bình thường. Họp, viết, sửa, deadline. Mọi thứ y như mọi ngày. Nhưng trong đầu tao còn giữ được cái gì đó từ ban công lúc bốn giờ sáng. Không rõ ràng, không nắm được. Giống như mùi mưa còn vương trên áo dù trời đã tạnh.
Tối đó tao về, mệt như mọi khi. Ăn cơm, tắm, nằm lướt điện thoại. Rồi tao nhìn ra cái ban công.
Tao không ra. Tao mệt quá. Lăn ra ngủ.
Ba ngày sau tao lại tỉnh giấc lúc bốn giờ. Lần này tao không cầm điện thoại. Đi thẳng ra ban công.
Vẫn vậy. Im lặng. Gió. Mái tôn. Bóng tối từ từ nhạt đi.
Tao ngồi đó và nhận ra một điều. Cái ban công này không thay đổi gì cả. Nó vẫn nhỏ, vẫn rỉ sét, vẫn nhìn ra mấy cái mái tôn xấu xí. Cái thay đổi là tao. Tao dừng lại.
Chỉ vậy thôi.
Dừng lại.
Tao bắt đầu ra ban công mỗi sáng sớm. Không phải sáng nào cũng được. Có hôm mệt quá ngủ luôn. Có hôm ra rồi ngồi nghĩ lung tung, không yên được. Có hôm trời mưa, ban công ướt, không ngồi được.
Nhưng những hôm ngồi được, tao thấy cái gì đó lắng xuống bên trong.
Tao kể cho thằng Dũng nghe. Nó cười. "Mày thiền hả?" Tao nói không. Tao chỉ ngồi. Nó nói: "Vậy là thiền rồi." Tao nói: "Kệ mày gọi gì cũng được. Tao chỉ biết tao ngồi."
Có lần sếp nhắn lúc mười một giờ đêm. Tao thấy tin nhắn, tim đập nhanh. Muốn mở ra đọc. Muốn trả lời ngay cho xong. Rồi tao nhìn ra cái ban công.
Tao đặt điện thoại xuống. Đi ra ngoài. Ngồi xuống cái ghế nhựa.
Tin nhắn vẫn ở đó. Sếp vẫn ở đó. Deadline vẫn ở đó. Nhưng tao ở đây.
Tao ở đây.
Bốn giờ sáng, con hẻm im lặng, tao ngồi trên cái ban công rỉ sét, và lần đầu tiên trong rất lâu, tao không muốn ở đâu khác.
Không muốn ở Đà Lạt. Không muốn ở quán cà phê đẹp. Không muốn ở bất cứ đâu trên Instagram.
Chỉ ở đây. Cái ghế nhựa, mái tôn, gió, và trời đang sáng.
Tao không biết cái đó có phải bình yên không.
Nhưng nếu không phải, thì tao cũng không cần biết bình yên là gì.