Cái mail thăng chức tao đọc đi đọc lại bảy lần
I Read the Promotion Email Seven Times
Tao nhận mail lúc 4 giờ chiều thứ Sáu.
Mail từ HR. Tiêu đề ghi rõ: Thông báo bổ nhiệm.
Tao đọc. Rồi đọc lại. Rồi đọc thêm lần nữa.
Bảy lần.
Không phải vì không hiểu. Mà vì tao muốn chắc. Chắc rằng cái tên trong đó là tên tao.
Senior Manager. Hai từ đó tao đã nghĩ về suốt ba năm.
Ba năm tao đi sớm về muộn. Ba năm tao nhận việc không ai muốn làm. Ba năm tao ngồi họp mà không nói gì, rồi về viết email dài hai trang gửi sếp lúc 11 giờ đêm.
Ba năm tao tin rằng nếu cố đủ, người ta sẽ thấy.
Và người ta thấy thật.
Tao đọc mail xong, việc đầu tiên tao làm là gọi cho mẹ.
Mẹ tao nói: "Giỏi quá con."
Ba chữ. Tao nghe xong mà muốn khóc. Không phải vì vui. Mà vì tao nhận ra mình đã chờ ba chữ đó lâu hơn chờ cái chức.
Tao chụp màn hình cái mail. Định đăng lên mạng. Viết caption xong, đọc lại, rồi xoá.
Viết lại. Xoá lại.
Cuối cùng tao không đăng.
Không phải vì khiêm tốn. Mà vì tao không biết đăng cho ai.
Cho bạn bè? Mấy đứa thân biết rồi, không cần đăng. Mấy đứa không thân thì tao cần gì nó biết.
Cho đồng nghiệp? Thứ Hai vào công ty nó cũng biết.
Cho người cũ? Để chứng minh cái gì?
Tao ngồi nghĩ mà giật mình. Hoá ra suốt ba năm, một phần trong tao cố gắng không phải vì yêu công việc. Mà vì tao muốn có cái gì đó để giơ lên.
Để nói: nhìn đi, tao không tệ.
Nhìn đi, tao cũng được.
---
Thứ Hai tao vào công ty.
Mọi người chúc mừng. Bắt tay. Vỗ vai. Có đứa mua trà sữa cho cả team.
Sếp cũ gọi vào phòng, nói: "Chúc mừng em. Xứng đáng."
Tao cảm ơn. Cười. Nói đúng những câu cần nói.
Rồi tao về bàn, mở laptop, thấy 47 email mới.
Bốn mươi bảy.
Toàn việc. Việc mới. Trách nhiệm mới. Người mới phải quản lý. Quy trình mới phải duyệt.
Tao nhìn cái danh sách đó mà thấy mệt trước khi bắt đầu.
Không phải mệt vì nhiều việc. Mà mệt vì tao nhận ra: cái đích tao chạy tới suốt ba năm, nó không phải đích. Nó là một khúc cua. Rồi sau khúc cua là một con đường dài khác.
Không có điểm dừng.
Tao nhớ hồi mới đi làm, tao nghĩ: lên được Team Lead là ổn. Lên xong, tao nghĩ: lên Manager mới ổn. Lên Manager xong, tao nghĩ: phải Senior Manager.
Bây giờ Senior Manager rồi. Tao biết bước tiếp theo là Director.
Và sau Director là gì?
Tao không biết. Nhưng tao biết mình sẽ lại chạy.
---
Tối đó tao đi ăn một mình.
Không gọi ai. Không rủ ai. Vào quán phở quen, gọi tô đặc biệt, ngồi góc cửa sổ.
Tao ăn chậm. Lần đầu tiên trong mấy tháng tao ăn mà không vừa ăn vừa đọc Slack.
Ở bàn bên cạnh có ông chừng năm mươi mấy. Ăn một mình. Áo sơ mi cũ, quần tây nhàu. Không điện thoại trên bàn. Ông ăn xong, uống trà, nhìn ra đường.
Tao không biết ông là ai. Không biết ông làm gì. Nhưng tao thấy ông bình yên theo kiểu tao không có.
Tao tự hỏi: ông có bao giờ đọc mail thăng chức bảy lần không?
Có lẽ có. Có lẽ không. Có lẽ ông đã qua cái giai đoạn đó lâu rồi.
---
Về nhà, tao mở lại cái mail.
Đọc lần thứ tám.
Lần này tao không thấy vui. Cũng không thấy buồn.
Tao chỉ thấy lạ. Lạ vì cái thứ tao muốn nhất, khi có rồi, nó nhẹ hơn tao tưởng.
Nhẹ đến mức tao không biết để nó ở đâu.
Tao nghĩ về ba năm qua. Những đêm làm việc đến 2 giờ sáng. Những bữa cơm bỏ. Những cuộc hẹn huỷ. Cuộc gọi của mẹ tao nghe mà đầu óc ở chỗ khác.
Tao đánh đổi bằng thời gian. Bằng sức khoẻ. Bằng những thứ không đo được.
Để đổi lấy hai chữ trên mail.
Tao không nói nó không đáng. Tao không nói nó đáng.
Tao chỉ nói: tao không biết.
---
Sáng hôm sau tao vào họp.
Họp với đội mới. Tám người nhìn tao chờ đợi. Chờ tao nói gì đó.
Tao nhìn lại, thấy mình của bốn năm trước. Hồi đó tao cũng ngồi ghế đó, nhìn lên, chờ người khác nói.
Tao mở miệng.
Nói về kế hoạch quý tới. Về KPI. Về deadline.
Nhưng trong đầu tao nghĩ một câu khác.
Tao nghĩ: mình đang chạy vì cái gì?
Tao chưa trả lời được.
Có lẽ cũng không cần trả lời hôm nay.