Cái quán phở tao mở được bốn tháng
My pho restaurant lasted four months
Tao nghỉ việc tháng Ba.
Lương chín triệu, làm admin cho một công ty logistics ở Tân Bình. Ngày nào cũng vậy. Sáng tám giờ ngồi vô, chiều năm giờ đứng dậy. Giữa hai cái mốc đó là Excel, email, và tiếng máy lạnh kêu rè rè.
Tao hai mươi sáu tuổi. Nhìn quanh phòng, thấy mấy anh chị ba mươi mấy vẫn ngồi y chỗ đó. Cũng Excel. Cũng email. Cũng máy lạnh rè rè.
Tao sợ.
Không phải sợ nghèo. Sợ mình sẽ thành họ.
Rồi tao nghỉ. Ba tao không nói gì. Mẹ tao nói một câu: "Mày tính làm gì?"
Tao nói: "Con mở quán phở."
Mẹ im.
---
Tao có một trăm hai mươi triệu. Sáu mươi triệu tao dành dụm ba năm đi làm. Sáu mươi triệu mượn bà ngoại. Bà đưa không hỏi gì. Chỉ nói: "Mày làm đi."
Tao thuê mặt bằng ở một con hẻm gần chợ Phạm Văn Hai. Hai mươi mét vuông. Tiền thuê mười hai triệu một tháng. Tao nghĩ hẻm gần chợ thì đông người. Nghĩ vậy thôi. Không khảo sát. Không hỏi ai. Tao hai mươi sáu, tao nghĩ mình biết.
Tao sửa lại cái mặt bằng. Thay gạch, kéo ống nước, đóng bàn ghế. Hết bốn mươi triệu. Tao tự thiết kế menu. Tự chụp hình. Tự đăng lên mạng. Tự trả lời comment.
Khai trương ngày mười lăm tháng Năm.
Ba ngày đầu đông lắm. Bạn bè tao kéo tới. Đứa nào cũng chụp hình, đăng story, tag tao. Tao đứng trong bếp, mồ hôi chảy, mà cười.
Tao nghĩ: đúng rồi, đây mới là sống.
---
Tuần thứ hai, vắng.
Bạn bè ăn một lần rồi thôi. Khách đi chợ thì đã có chỗ quen. Hẻm đó có ba quán cơm, hai quán bún, một xe bánh mì. Tao là đứa mới tới.
Tao ngồi từ sáu giờ sáng tới chín giờ tối. Có buổi bán được năm tô. Có buổi ba tô. Có buổi không tô nào.
Tao bắt đầu giảm giá. Mua một tặng một. Rồi miễn phí nước uống. Rồi thêm topping. Mỗi lần giảm giá, tao lỗ thêm.
Tháng đầu lỗ mười tám triệu. Tháng hai lỗ hai mươi hai triệu. Tháng ba tao bắt đầu không trả nổi tiền thuê.
Tao gọi cho thằng Tuấn, bạn thân từ hồi cấp ba. Nó làm marketing, tao nghĩ nó biết. Nó tới, ngồi, nhìn quanh, rồi nói:
"Mày mở quán ở chỗ này, bán phở giá năm mươi lăm ngàn, trong hẻm có quán cơm hai mươi lăm ngàn. Mày nghĩ người ta chọn cái gì?"
Tao biết. Tao biết từ tháng đầu. Nhưng tao không muốn nghe.
Vì nghe là phải thừa nhận mình sai.
---
Tháng thứ tư, tao đóng quán.
Tao dọn đồ một mình. Buổi tối. Không gọi ai. Tao tháo cái bảng hiệu xuống, cuộn lại, nhét vào thùng xe.
Về nhà, tao nằm trên giường, nhìn lên trần.
Một trăm hai mươi triệu. Hết.
Sáu mươi triệu dành dụm ba năm. Hết.
Sáu mươi triệu của bà ngoại. Hết.
Tao không khóc. Tao chỉ nằm đó. Thở.
Mẹ tao mở cửa phòng, nhìn vô, rồi đóng lại. Không nói gì.
---
Mấy ngày sau, tao bắt đầu nhận ra cái khó nhất không phải mất tiền.
Mất tiền thì đi làm lại, kiếm lại.
Cái khó nhất là nhìn mặt người ta.
Bạn bè hỏi: "Quán mày đâu rồi?" Tao nói đóng rồi. Mấy đứa "ồ" một tiếng rồi chuyển chuyện. Nhưng tao thấy ánh mắt. Kiểu nhìn mà tao biết, sau lưng tao nó sẽ nói: "Thấy chưa, bảo mà."
Con Hạnh, bạn gái tao lúc đó, nói: "Thôi anh đi làm lại đi. Đừng mơ mộng nữa."
Đừng mơ mộng nữa.
Câu đó nó găm vô tao sâu hơn cả một trăm hai mươi triệu.
Vì nó không chỉ nói về quán phở. Nó nói về tao. Về cái phần trong tao dám nghĩ mình có thể làm gì đó khác.
---
Tao đi xin việc lại. Vẫn admin. Vẫn Excel. Vẫn email.
Lương mười triệu. Hơn chỗ cũ một triệu. Tao ngồi vô, nhìn màn hình, nghĩ về cái quán.
Không phải tiếc. Không phải nhớ.
Tao nghĩ: mình đã sai chỗ nào?
Sai chỗ không khảo sát. Sai chỗ chọn vị trí. Sai chỗ định giá. Sai chỗ nghĩ bạn bè sẽ là khách hàng. Sai chỗ nghĩ đam mê là đủ.
Tao sai hết.
Nhưng tao đã làm.
Tao không biết cái đó có đáng gì không. Có khi chẳng đáng gì. Có khi chỉ là tao tự an ủi. Nhưng mỗi lần nhìn mấy anh chị ba mươi mấy ngồi cạnh, tao không còn sợ thành họ nữa.
Không phải vì tao giỏi hơn. Mà vì tao biết mình dở ở đâu rồi.
---
Bà ngoại gọi điện. Tao nói: "Ngoại ơi, con lỗ hết tiền ngoại cho rồi. Con xin lỗi."
Bà nói: "Ừ. Mày còn trẻ. Lỗ thì lỗ."
Rồi bà hỏi: "Mày có khỏe không?"
Tao nói khỏe.
Bà nói: "Vậy thôi."