Cái tin nhắn tao không dám mở
The Message I Was Too Scared to Open
Sáng thứ Hai.
Tao đang ngồi ở quán cà phê gần công ty. Còn hai mươi phút nữa mới vào ca. Điện thoại sáng lên.
Tin nhắn từ sếp.
Tao không mở.
Không phải vì bận. Không phải vì đang làm gì. Tao chỉ nhìn cái thông báo hiện trên màn hình, đọc được mấy chữ đầu: "Em qua phòng anh lúc..." rồi tắt màn hình.
Tim đập nhanh hơn.
Tao uống một ngụm cà phê. Cà phê đắng. Tao không thấy vị gì hết. Đầu tao đang chạy.
Nó muốn nói gì? Tao làm sai gì chưa? Cái report tuần trước tao gửi có lỗi không? Hay là cái email tao cc nhầm người hôm thứ Sáu? Hay là nó biết tao đi muộn ba lần tháng này?
Tao ngồi đó. Nghĩ hết kịch bản này đến kịch bản khác.
Kịch bản nhẹ nhất: nó nhờ tao làm thêm cái gì đó. Kịch bản nặng nhất: nó gọi lên để nói chuyện nghiêm túc. Kiểu "nghiêm túc" mà ai đi làm cũng hiểu nghĩa là gì.
Tao chưa mở tin nhắn mà đã mệt.
Mười lăm phút.
Tao lướt Facebook. Lướt TikTok. Xem một thằng review phở. Xem một con bé dạy cách trồng cây trong phòng. Tao không quan tâm phở hay cây. Tao chỉ đang trốn cái tin nhắn.
Mười phút.
Tao nghĩ hay là hỏi đồng nghiệp trước. Nhắn con Linh: "Ê, sếp có gọi mày không?" Con Linh seen, không rep. Tao nghĩ chắc nó cũng bị gọi. Chắc cả team bị gọi. Chắc là meeting. Chắc không có gì.
Nhưng "chắc" thì không đủ.
Tao cần biết chắc chắn. Mà tao không dám mở ra để biết.
Bảy phút.
Tao đi bộ vào công ty. Bước chậm hơn bình thường. Tao để ý mình đi chậm. Tao biết mình đang kéo dài thời gian. Nhưng tao không dừng được.
Vào thang máy. Lên tầng 5. Đi qua dãy bàn. Ngồi xuống.
Điện thoại vẫn nằm trong túi quần.
Tao bật máy tính. Mở email. Đọc mấy cái email cũ mà tao đã đọc rồi. Giả vờ bận.
Năm phút.
Con Linh đi ngang, vỗ vai tao: "Sếp bảo họp phòng lúc 10 giờ. Mày đọc tin nhắn chưa?"
Họp phòng.
Họp phòng thôi.
Tao gật. "Ờ, đọc rồi."
Tao chưa đọc.
Tao mở tin nhắn. Đúng. "Em qua phòng anh lúc 10h nhé, họp nhanh cả team về kế hoạch quý sau."
Vậy thôi.
Không có report sai. Không có email nhầm. Không có gì nghiêm trọng.
Tao ngồi nhìn cái tin nhắn. Mười bảy chữ. Tao đã mất bốn mươi phút sợ mười bảy chữ này.
Bốn mươi phút tao không uống được cà phê cho ra. Bốn mươi phút tao ngồi tưởng tượng đủ thứ. Bốn mươi phút tim tao đập như sắp thi.
Vì mười bảy chữ mà tao không dám đọc.
Tao nghĩ lại. Chuyện này không phải lần đầu.
Hồi tháng trước, bạn gái tao nhắn "Tối nay mình nói chuyện nhé." Tao không dám hỏi nói chuyện gì. Tao đi làm cả ngày mà đầu ở đâu đâu. Tối về, nó nói muốn bàn chuyện đi du lịch Tết.
Hồi tháng trước nữa, ông già gọi điện. Tao không nghe. Vì ông già ít khi gọi. Mà ít khi gọi thì chắc có chuyện. Tao để máy reo hết rồi ngồi nhìn. Mười phút sau gọi lại. Ông hỏi tao có muốn về ăn cơm cuối tuần không.
Cứ mỗi lần có cái gì chưa biết, tao mặc định nó là xấu.
Tao không biết từ bao giờ tao thành như vậy.
Hồi nhỏ tao không sợ. Tao mở thư điểm mà không run. Tao nghe điện thoại mà không nghĩ ngợi. Tao đọc tin nhắn ngay khi nó đến.
Bây giờ tao hai mươi bảy. Tao sợ tin nhắn sếp. Sợ cuộc gọi nhỡ. Sợ câu "mình nói chuyện nhé." Sợ email có tiêu đề ngắn. Sợ cái gì tao chưa biết nội dung.
Tao không sợ chuyện xấu.
Tao sợ khoảng trống giữa lúc chưa biết và lúc biết.
Cái khoảng trống đó, tao tự lấp bằng đủ thứ tệ nhất mà tao nghĩ ra được. Rồi tao sống trong cái tệ nhất đó. Mấy phút. Mấy tiếng. Có khi cả ngày.
Rồi khi biết sự thật, sự thật thường không có gì.
Nhưng mấy tiếng sợ hãi đó thì thật.
Cái mệt đó thì thật.
Cái cà phê không có vị đó thì thật.
Tao ngồi ở bàn làm việc, nhìn cái tin nhắn mười bảy chữ.
Rồi tao đóng điện thoại lại.
Đi họp.