Chiều Chủ nhật tao ngồi một mình ở ban công
A Sunday Afternoon Alone on the Balcony
Tao thuê căn chung cư nhỏ ở tầng mười hai. Ban công nhìn ra một con hẻm. Phía dưới là mấy mái tôn, mấy sợi dây phơi đồ, một cái cây bàng ai trồng từ hồi nào.
Ba năm ở đây, tao chưa bao giờ ngồi ban công quá năm phút.
Không phải vì không thích. Chỉ là không có lúc nào rảnh. Hoặc tao nghĩ vậy.
Sáng đi làm. Chiều về mở laptop. Tối lướt điện thoại. Khuya nằm xuống, mắt nhắm mà đầu vẫn chạy. Thứ Bảy đi cà phê với bạn, hoặc đi gym, hoặc đi ăn một quán mới mở. Chủ nhật giặt đồ, dọn nhà, chuẩn bị cho thứ Hai.
Cuộc sống không tệ. Lương đủ sống. Bạn bè đủ vui. Không thiếu gì.
Nhưng tao mệt.
Không phải mệt vì làm nhiều. Mà mệt kiểu khác. Kiểu nằm xuống rồi vẫn thấy mình đang chạy. Kiểu thức dậy chưa kịp mở mắt đã thấy ngày hôm nay nặng.
Tao không biết gọi cảm giác đó là gì.
---
Chiều Chủ nhật hôm đó, tao dọn nhà xong sớm.
Không có ai nhắn. Không có deadline. Không có kế hoạch.
Tao đứng giữa phòng, lần đầu tiên không biết làm gì.
Bình thường tao sẽ mở Netflix. Hoặc lướt TikTok. Hoặc tìm một quán cà phê mới. Cái gì cũng được, miễn là lấp đầy cái khoảng trống đó.
Nhưng hôm đó tao không làm gì cả.
Tao kéo cái ghế nhựa ra ban công. Ngồi xuống.
Vậy thôi.
---
Mười phút đầu, tao bồn chồn.
Tay cứ muốn với lấy điện thoại. Đầu cứ nghĩ phải làm gì đó. Phải check mail. Phải trả lời tin nhắn. Phải lên kế hoạch cho tuần sau.
Tao ngồi yên. Không làm gì.
Mười phút nữa, tao bắt đầu nghe thấy.
Tiếng xe máy dưới hẻm. Tiếng bà bán xôi rao. Tiếng con chim gì đó kêu trên cây bàng. Tiếng gió.
Ba năm ở đây, tao chưa bao giờ nghe thấy tiếng gió.
Không phải vì không có gió. Mà vì tao luôn ồn hơn nó.
---
Tao ngồi đó một tiếng.
Không nghĩ gì. Không làm gì. Không cố gắng gì.
Nắng chiều xiên qua lan can, vàng ệch. Mấy cái bóng dài trên sàn ban công. Một con thạch sùng bò ngang tường rồi dừng lại, nhìn tao.
Tao nhìn lại nó.
Hai đứa nhìn nhau một lúc. Rồi nó bò đi.
Tao cười. Không biết cười vì cái gì.
---
Tao nhớ hồi nhỏ, nhà tao ở quê. Chiều nào tao cũng ngồi trước hiên, nhìn mấy đứa con nít chạy ngoài đường. Không có điện thoại. Không có Netflix. Không có gì cả.
Mà tao không bao giờ thấy mệt.
Hồi đó tao nghĩ vì mình còn nhỏ, chưa biết gì. Bây giờ tao nghĩ khác.
Hồi đó tao không mệt vì tao không cố lấp đầy.
Cái hiên nhà, cái nắng chiều, tiếng mấy đứa con nít la hét. Nó đã đủ. Tao không cần thêm gì.
Bao giờ tao bắt đầu nghĩ mình phải thêm gì đó?
---
Tao có thằng bạn, nó đi thiền.
Mỗi sáng dậy sớm, ngồi bốn mươi lăm phút. Nó kể tao nghe về mindfulness, về sống trong hiện tại, về buông bỏ.
Nó nói hay lắm. Nhưng mặt nó lúc nào cũng căng.
Nó thiền xong thì check điện thoại. Rồi stress vì hôm nay thiền không đủ tập trung. Rồi mua thêm app thiền mới. Rồi đọc thêm sách về thiền.
Nó biến cả việc ngồi yên thành một thứ phải cố gắng.
Tao không nói nó sai. Tao chỉ thấy lạ.
Hồi nhỏ tao ngồi trước hiên nhà, tao đâu cần ai dạy.
---
Chiều đó trên ban công, tao không thiền. Không tập thở. Không cố gắng sống trong hiện tại.
Tao chỉ ngồi.
Rồi tao thấy một thứ mà lâu lắm rồi tao không thấy.
Không phải vui. Không phải buồn. Không phải hạnh phúc.
Nó nhẹ hơn vậy nhiều. Như không có gì cả. Mà đủ.
Tao không biết gọi nó là gì. Bình yên thì nghe to quá. Thoải mái thì nghe sai.
Có lẽ nó chỉ là cảm giác khi tao ngừng chạy.
Không phải vì tao đã đến nơi. Mà vì tao nhận ra mình không cần đến đâu cả.
---
Tối đó tao vào nhà. Nấu cơm. Ăn một mình.
Bình thường tao ăn trước màn hình. Hôm đó tao ăn ở bàn. Không mở gì.
Cơm trắng, trứng chiên, canh rau muống. Bình thường tao nuốt trong năm phút. Hôm đó tao ăn chậm. Nhai kỹ.
Cơm trắng có vị ngọt. Tao quên mất điều đó từ bao giờ.
---
Sáng thứ Hai, tao đi làm.
Mọi thứ y như cũ. Kẹt xe. Họp. Deadline. Đồng nghiệp than thở. Sếp gửi mail.
Không có gì thay đổi.
Nhưng tao biết ban công đó vẫn ở đấy.
Cái ghế nhựa vẫn ở đấy. Con thạch sùng chắc cũng vẫn ở đấy.
Và tao có thể quay lại bất cứ lúc nào.
Không cần đợi kỳ nghỉ. Không cần đi đâu xa. Không cần mua gì.
Chỉ cần ngồi xuống.
Rồi ngừng.