Đám cưới thằng bạn thân mà tao ngồi bàn số mười hai
My best friend's wedding and I was at table twelve
Nó gửi thiệp cưới qua Zalo.
Ảnh hai đứa cười, font chữ vàng, ngày giờ rõ ràng. Phía dưới ghi: "Sự hiện diện của bạn là niềm vui của chúng mình."
Tao nhấn tim. Gõ chúc mừng. Rồi tắt điện thoại.
Nằm đó một lúc.
Không phải buồn. Không phải ghen. Tao không biết nó là cái gì. Chỉ thấy ngực nặng nặng, như có ai đặt tay lên mà không nói gì.
Thằng Hùng lấy vợ. Thằng bạn từ hồi cấp ba, cùng trốn tiết, cùng đi net, cùng say lần đầu tiên trong đời. Giờ nó gửi thiệp cưới.
Tao hai mươi bảy.
Xung quanh tao, mọi người đang đi về phía trước. Hoặc ít nhất, nhìn từ ngoài thì giống vậy.
Thằng Hùng cưới vợ. Con Linh mua nhà. Thằng Đức lên senior. Con Trang đẻ đứa thứ hai. Mỗi tuần lướt Facebook là thấy ai đó đăng một cái gì đó mới. Một cột mốc. Một bước tiến. Một cái gì đó có tên gọi.
Còn tao?
Tao thuê phòng trọ hai triệu rưỡi ở Gò Vấp. Đi làm bằng xe máy cũ. Lương đủ sống, không đủ để gọi là sống tốt. Chưa có người yêu. Chưa có kế hoạch gì rõ ràng. Chưa có cái gì để đăng lên mạng mà không thấy ngại.
Không phải tao thất bại. Tao biết vậy. Nhưng cái cảm giác đó, nó không cần logic. Nó cứ ở đó.
Ngày đám cưới, tao mặc áo sơ mi trắng, quần tây, giày da mượn của thằng em. Đến nhà hàng, ký tên, bỏ phong bì.
Bàn số mười hai.
Tao ngồi với mấy đứa không quen. Hình như bạn bên vợ nó. Mấy đứa nói chuyện với nhau, tao gật gật, cười cười. Ai hỏi làm gì thì tao nói làm marketing. Không ai hỏi thêm.
Lúc MC mời hai đứa lên sân khấu, cả hội trường vỗ tay. Thằng Hùng cười, mắt đỏ. Vợ nó khóc. Nhạc nổi lên, đèn vàng, hoa trắng. Đẹp thật.
Tao cũng vỗ tay.
Nhưng trong đầu tao nghĩ: mình đang ở đâu?
Không phải ở đâu trong cái nhà hàng này. Mà ở đâu trong cuộc đời.
Mọi người xung quanh, ai cũng có vẻ biết mình đang đi đâu. Có đứa thì đi nhanh, có đứa đi chậm, nhưng ít nhất có hướng. Còn tao, tao đứng giữa ngã tư mà không thấy biển báo nào quen.
Bữa đó tao uống ba lon bia. Không say. Chỉ đủ để mặt nóng lên một chút.
Thằng Hùng đi từng bàn cảm ơn. Đến bàn tao, nó ôm tao, nói: "Cảm ơn mày, mày là anh em."
Tao vỗ lưng nó. Nói: "Hạnh phúc nha."
Nó đi bàn khác.
Tao đứng dậy, ra ngoài hút thuốc.
Sân nhà hàng vắng. Mấy cái đèn lồng đỏ treo lủng lẳng. Xa xa nghe tiếng nhạc, tiếng cười, tiếng ly chạm nhau.
Tao đứng đó, một mình.
Và lần đầu tiên tao thấy rõ cái cảm giác đó. Không phải buồn. Không phải cô đơn. Nó khác.
Nó là cảm giác mình không thuộc về đây. Không thuộc về cái nhà hàng này, không thuộc về cái timeline mà mọi người đang sống, không thuộc về cái kịch bản mà ai cũng đang diễn.
Lạc lõng.
Không phải vì tao bị bỏ rơi. Mà vì tao không biết mình muốn đi đâu, trong khi mọi người xung quanh đã chọn đường rồi.
Hút xong điếu thuốc, tao vào lại. Ngồi xuống. Ăn miếng bánh. Cười với mấy đứa bàn mười hai.
Đám cưới kết thúc lúc mười giờ.
Tao chạy xe về. Gò Vấp khuya gió mát. Đường vắng. Tao chạy chậm hơn bình thường.
Về đến phòng, tao không bật đèn. Ngồi ở mép giường, cởi giày ra, đặt xuống sàn.
Điện thoại sáng. Mấy đứa trong group chat đăng ảnh đám cưới, tag nhau, cười đùa.
Tao đọc. Không rep.
Không phải vì giận. Không phải vì buồn. Chỉ là không biết nói gì.
Tao nằm xuống. Trần nhà tối. Quạt quay.
Nghĩ về thằng Hùng. Hồi cấp ba, hai đứa ngồi trên sân thượng nhà nó, uống trà đá, nói về tương lai. Nó bảo muốn đi Nhật. Tao bảo muốn làm nhạc. Hai đứa cười.
Mười năm sau, nó lấy vợ, làm kế toán. Tao làm marketing, thuê trọ Gò Vấp.
Không ai đi Nhật. Không ai làm nhạc.
Nhưng nó có vẻ ổn với cuộc đời nó.
Còn tao thì không biết.
Không biết mình có ổn không. Không biết mình muốn gì. Không biết cái lạc lõng này là vì mình đi sai đường, hay vì mình chưa tìm được đường.
Hoặc có thể, chưa bao giờ có đường nào cho tao cả. Và tao cứ đứng đó, nhìn người ta đi.
Đêm đó tao ngủ muộn.
Sáng hôm sau dậy, đi làm bình thường. Pha cà phê. Mở laptop. Trả lời email.
Như chưa có gì xảy ra.
Nhưng cái cảm giác đó, nó vẫn ở đó. Nhẹ thôi. Như cái bóng đi theo mà không bao giờ nói gì.
Bạn không phải là một giọt nước trong đại dương. Bạn là cả đại dương trong một giọt nước.
You are not a drop in the ocean. You are the entire ocean in a drop.
— Rumi, Masnavi
Diễn giải
Interpretation
Rumi nói mày không phải một giọt nước trong đại dương. Mày là cả đại dương trong một giọt nước. Nghe thì to tát. Nhưng nói đơn giản thì thế này. Cái cảm giác lạc lõng đó, cái cảm giác mình không thuộc về đâu, không giống ai, không đi cùng nhịp với ai. Nó không phải lỗi. Nó không phải bệnh. Có thể nó là vì mày không phải một giọt nước. Một giọt nước thì dễ. Rơi vào đại dương, tan ra, giống hết mọi giọt khác. Không cần hỏi mình là ai, mình đi đâu. Cứ trôi theo dòng. Nhưng nếu mày là cả đại dương trong một giọt? Thì làm sao mày vừa vặn với bất kỳ cái bể nào? Thằng Hùng tìm được cái bể của nó. Con Linh tìm được cái bể của nó. Còn mày, mày đứng đó, lớn hơn mọi cái bể mà người ta đưa cho mày, mà mày không biết. Tao không nói lạc lõng là tốt. Tao không nói nó là xấu. Tao chỉ nói: có thể nó không phải vì mày thiếu gì. Có thể nó là vì mày chứa nhiều hơn mày tưởng.
Rumi said you are not a drop in the ocean. You are the entire ocean in a drop. Sounds grand. But put simply, it's this. That feeling of being lost, of not belonging anywhere, of not being like anyone, of not walking at the same pace as everyone else. It's not a flaw. It's not a disease. Maybe it's because you're not a drop. A drop is easy. It falls into the ocean, dissolves, becomes like every other drop. No need to ask who you are or where you're going. Just drift with the current. But if you're an entire ocean in a single drop? How would you ever fit into any bowl? Hung found his bowl. Linh found hers. And you, you stand there, larger than every container people hand you, and you don't even know it. I'm not saying being lost is good. I'm not saying it's bad. I'm just saying: maybe it's not because you lack something. Maybe it's because you hold more than you think.