Đám cưới thằng Hoàng, tao ngồi bàn số mười hai
Hoang's wedding, table number twelve
Thằng Hoàng cưới.
Tao biết từ ba tháng trước. Nó gửi thiệp qua Zalo, loại thiệp điện tử có nhạc nền piano. Tao bấm vào, đọc tên nó với tên vợ nó, rồi tắt đi.
Hồi đại học tao với nó ngồi cùng bàn. Bốn năm. Nó hay chép bài tao. Tao hay ăn cơm phần nó đặt dư. Tốt nghiệp xong, nó đi một đường, tao đi một đường. Thỉnh thoảng like ảnh nhau trên Facebook. Vậy thôi.
Nhưng nó mời, thì tao đi.
Tao mượn áo sơ mi của ông anh họ. Áo hơi rộng một chút ở vai, nhưng nhìn cũng được. Tao đi xe máy từ quận 9 lên quận 3, gần tiếng đồng hồ. Trời nóng. Tới nơi, lưng áo ướt một mảng.
Đám cưới ở nhà hàng năm tầng. Loại nhà hàng mà tao đi ngang mỗi ngày nhưng chưa bao giờ bước vào. Sảnh lớn, đèn vàng, hoa tươi, có ban nhạc chơi acoustic ở góc. Tao đứng ở cửa, nhìn vào, thấy mọi người đã ngồi gần hết.
Bàn số mười hai.
Tao tìm được bàn mình. Ở góc, gần cửa ra nhà vệ sinh. Bàn có tám ghế, đã ngồi năm người. Tao không quen ai.
Một anh mặc vest xám gật đầu chào tao. Tao gật lại. Một chị ngồi cạnh đang chỉnh lại tóc, không nhìn tao. Hai người đối diện đang nói chuyện gì đó về chứng khoán. Người còn lại cắm mặt vào điện thoại.
Tao ngồi xuống. Rót nước. Uống.
Sân khấu phía trước sáng lên. MC giới thiệu cô dâu chú rể. Thằng Hoàng bước ra, mặc vest đen, tóc vuốt gel, cười rộng. Nó khác. Khác nhiều so với thằng hay mặc quần đùi chạy xuống căn tin mua cơm gà.
Vợ nó đẹp. Loại đẹp mà tao nhìn rồi biết, đây là người sống ở một thế giới khác tao.
Mọi người vỗ tay. Tao cũng vỗ.
Rồi ăn. Bàn số mười hai được dọn món đầu tiên. Gỏi cuốn tôm. Tao gắp một cuốn, chấm tương. Anh vest xám hỏi tao quen Hoàng từ đâu. Tao nói đại học. Anh nói anh là đồng nghiệp Hoàng ở công ty. Rồi anh quay sang nói chuyện với người khác.
Tao nhai gỏi cuốn.
Đĩa hai lên. Cá hấp. Đĩa ba. Gà luộc. Tao ăn, nhưng không thấy ngon. Không phải đồ ăn dở. Chỉ là tao không ở đây thật sự.
Tao nhìn quanh. Những bàn khác, người ta cười nói, nâng ly, chụp hình. Bàn số ba có mấy đứa trẻ chạy vòng vòng. Bàn số bảy có nhóm đàn ông trung niên đỏ mặt vì bia. Bàn số một, ba mẹ thằng Hoàng ngồi, bà mẹ lau nước mắt.
Bàn số mười hai, sáu người lạ ngồi cạnh nhau, mỗi người một thế giới.
Tao lấy điện thoại ra, mở Zalo. Không có tin nhắn mới. Tao tắt, bỏ lại túi quần.
MC mời chú rể phát biểu. Thằng Hoàng cầm mic, nói cảm ơn ba mẹ, cảm ơn vợ, cảm ơn bạn bè. Nó nói: "Cảm ơn tất cả mọi người đã đến đây hôm nay. Mỗi người ngồi đây đều là một phần quan trọng trong cuộc đời tụi em."
Tao nghe câu đó. Nhìn xuống đĩa cơm của mình. Cơm còn một nửa.
Một phần quan trọng.
Tao nghĩ, nó nói thật không? Hay nó nói vì phải nói? Tao ngồi bàn số mười hai, cạnh cửa nhà vệ sinh, không quen ai, mặc áo mượn, lưng còn vết mồ hôi. Tao là phần quan trọng gì?
Không phải tao giận. Không phải tao trách nó. Tao hiểu. Đám cưới là vậy. Ai cũng mời, ai cũng đến, ai cũng cười, ai cũng về. Bình thường.
Nhưng cái cảm giác ngồi đó, giữa ba trăm người, mà không thuộc về đâu. Cái cảm giác đó thì không bình thường.
Hay là bình thường, mà tao không chịu thừa nhận.
Đĩa tráng miệng lên. Chè đậu đỏ. Tao ăn hai muỗng rồi dừng.
Anh vest xám đứng dậy, bắt tay mấy người rồi đi. Chị chỉnh tóc cũng đi. Bàn số mười hai còn ba người. Tao, anh chứng khoán, và người cắm mặt điện thoại.
Tao đứng dậy.
Đi ra cửa, tao ngang qua sân khấu. Thằng Hoàng đang chụp hình với nhóm bạn cấp ba. Nó cười. Cười thiệt. Loại cười mà tao lâu rồi không thấy trên mặt mình.
Tao không ghé lại chào. Không phải vì giận. Chỉ là tao không biết nói gì. "Chúc mừng" thì đã nói qua Zalo rồi. Đứng đó thêm cũng chỉ để đứng đó.
Ra tới bãi xe, tao ngồi lên xe, chưa nổ máy. Ngồi một lúc.
Tao nghĩ về những đám cưới tao đã đi. Bốn, năm đám trong hai năm qua. Đám nào tao cũng ngồi bàn cuối. Đám nào tao cũng không quen ai cùng bàn. Đám nào tao cũng ăn xong rồi về, không ai hỏi.
Không phải tao không có bạn. Tao có. Nhưng loại bạn mà tao có, là loại bạn thỉnh thoảng nhắn tin, thỉnh thoảng like ảnh, thỉnh thoảng gặp rồi nói "Lâu quá không gặp." Rồi lại lâu.
Tao hai mươi bảy tuổi. Có việc làm. Có phòng trọ. Có xe máy. Có điện thoại. Có Zalo, có Facebook, có Instagram. Có năm trăm người bạn trên mạng.
Mà ngồi giữa ba trăm người, tao thấy mình thừa.
Không phải thừa vì không ai cần. Thừa vì tao không biết mình thuộc về chỗ nào.
Tao nổ máy. Chạy về quận 9. Gió đêm mát. Đường vắng. Tao chạy chậm, không vội.
Về tới phòng, tao cởi áo mượn, treo lên móc. Tắm. Nằm xuống.
Mở điện thoại. Thằng Hoàng đăng ảnh đám cưới lên Facebook. Hai trăm lượt thích trong mười lăm phút. Tao nhìn ảnh nó cười, nhìn vợ nó cười, nhìn ba mẹ nó cười.
Tao bấm like.
Rồi tắt điện thoại. Nằm trong bóng tối. Quạt trần quay.
Tao không buồn. Không vui. Chỉ thấy trống.
Loại trống mà không biết lấy gì lấp.
眾人皆有餘,而我獨若遺
Chúng nhân giai hữu dư, nhi ngã độc nhược di
Người đời đều có dư, riêng ta dường như thiếu thốn.
Everyone has more than enough; I alone seem to have lost everything.
— Lão Tử, Đạo Đức Kinh, Chương 20
Diễn giải
Interpretation
Lão Tử nói, người đời ai cũng có dư, riêng ta dường như thiếu. Nghe như ông đang ngồi bàn số mười hai. Mà thiệt. Đi đám cưới, nhìn quanh, ai cũng có nhóm. Có bàn quen. Có người để cụng ly. Có chỗ để thuộc về. Còn mình thì ngồi đó, ăn gỏi cuốn, gật đầu chào người lạ, rồi về. Cái "dư" mà Lão Tử nói, không phải tiền. Không phải đồ đạc. Là cái cảm giác mình ổn, mình có chỗ, mình biết mình là ai giữa đám đông. Người ta có cái đó. Mình thì không chắc. Nhưng ông không nói thiếu là xấu. Ông nói "dường như." Dường như thiếu. Chưa chắc thiếu thật. Có khi mình chỉ đang nhìn bằng con mắt của đám đông, rồi tự thấy mình thiếu. Còn thiếu thật hay không, chắc phải ngồi yên lâu hơn mới biết.
Laozi said everyone seems to have plenty, only I seem to lack. Sounds like he was sitting at table twelve. And it's true. Go to a wedding, look around, everyone has their group. Their table of friends. Someone to raise a glass with. A place to belong. And you sit there, eating spring rolls, nodding at strangers, then going home. The "plenty" Laozi talked about isn't money. Isn't possessions. It's the feeling of being okay, having a place, knowing who you are in a crowd. Other people seem to have that. You're not so sure. But he didn't say lacking is bad. He said "seem to." Seem to lack. Not necessarily lacking for real. Maybe you're just looking through the crowd's eyes, then judging yourself as insufficient. Whether you're truly lacking or not, you probably need to sit still a bit longer to find out.