Đêm nào tao cũng kiểm tra khóa cửa ba lần
Every Night I Check the Lock Three Times
Tao kiểm tra khóa cửa ba lần mỗi đêm.
Lần một, tao vặn nắm cửa. Khóa rồi. Tao biết. Lần hai, tao quay lại. Vặn thêm lần nữa. Vẫn khóa. Lần ba, tao đã nằm trên giường, chăn kéo tới cổ. Nhưng cái tay nó tự giật. Tao đứng dậy, đi ra, vặn lại.
Khóa rồi. Tao biết mà. Nhưng tao không tin.
Hồi nhỏ tao sợ ma. Sợ cái bóng sau cánh cửa phòng tắm. Sợ tiếng cọt kẹt trên mái nhà lúc nửa đêm. Bình thường. Đứa nào cũng sợ.
Lớn lên tao nghĩ sẽ hết.
Không hết. Nó chỉ đổi hình.
Hồi hai mươi hai, tao sợ thất nghiệp. Ra trường, gửi CV khắp nơi, mỗi lần mở mail là tim đập. Không phải đập vì hồi hộp. Đập vì sợ. Sợ thấy dòng chữ "Chúng tôi rất tiếc". Sợ hơn nữa là không thấy gì. Im lặng. Không ai thèm trả lời.
Tao có việc rồi. Sợ mất việc.
Tao có người yêu. Sợ nó đi.
Tao có tiền trong tài khoản. Sợ bệnh. Sợ tai nạn. Sợ một cái gì đó tao chưa biết tên nhưng chắc chắn nó đang đến.
Nó lúc nào cũng đang đến.
---
Năm tao hai mươi bảy, công ty cắt giảm nhân sự. Tao không bị. Nhưng thằng ngồi cạnh tao bị. Nó tên Phúc. Ngồi cạnh nhau hai năm. Sáng nào cũng chào nhau. Thỉnh thoảng đi ăn trưa chung.
Hôm đó nó xách thùng đồ đi ra. Tao nhìn. Không nói gì.
Tối đó tao về nhà, nằm nghĩ. Không phải nghĩ về Phúc. Nghĩ về tao. Nếu là tao thì sao. Nếu ngày mai là tao thì sao.
Tao bắt đầu tính. Tiền thuê nhà. Tiền ăn. Tiền điện nước. Tiền gửi về cho mẹ. Tao tính đi tính lại. Nếu mất việc, tao sống được bốn tháng. Bốn tháng. Rồi sao.
Tao không ngủ được. Mở điện thoại lên đọc tin tức. Kinh tế suy thoái. AI thay thế lao động. Bất động sản đóng băng. Mỗi dòng tin là một lý do để sợ thêm.
Tao đọc tới ba giờ sáng. Sáng hôm sau đi làm, mắt trũng, tay run cà phê.
---
Tao kể cho bạn gái nghe. Nó bảo, suy nghĩ nhiều quá.
Tao biết. Nhưng biết không có nghĩa là dừng được.
Nó bảo, đi tập gym đi. Đi thiền đi. Đi gặp bác sĩ đi.
Tao đi gym. Tập xong về vẫn sợ. Tao thử thiền. Ngồi mười phút, đầu nó quay như chong chóng. Tao nghĩ tới hóa đơn điện. Nghĩ tới deadline thứ Sáu. Nghĩ tới cái răng đang đau mà chưa đi khám vì sợ tốn tiền.
Thiền xong, sợ hơn.
Tao không đi bác sĩ. Không phải vì không muốn. Vì sợ. Sợ nó nói tao có vấn đề thật. Sợ phải uống thuốc. Sợ người ta biết.
Sợ chồng lên sợ. Như cái hộp mở ra bên trong lại có hộp khác.
---
Có một đêm, tao nằm nghĩ về nỗi sợ.
Không phải nghĩ cách hết sợ. Mà nghĩ xem tao đang sợ cái gì thật sự.
Mất việc? Không hẳn. Mất việc thì tìm việc khác.
Hết tiền? Cũng không hẳn. Hồi sinh viên tao ăn mì gói cả tháng, có chết đâu.
Người yêu bỏ? Đau. Nhưng cũng không phải cái sợ sâu nhất.
Tao sợ cái gì?
Tao nằm đó. Trần nhà tối. Quạt quay.
Rồi nó hiện ra. Rõ ràng. Như ai bật đèn.
Tao sợ mất chính tao.
Cái "tao" mà tao đã xây. Cái "tao" có việc, có người yêu, có tiền gửi mẹ mỗi tháng, có ảnh đẹp trên mạng, có câu trả lời khi ai hỏi "mày làm gì". Cái "tao" đó. Nếu nó biến mất, còn lại cái gì.
Tao không biết.
Và cái không biết đó, nó mới là thứ tao sợ.
---
Tao để ý. Mỗi lần sợ, tao đều đang bảo vệ một cái gì đó. Cái ghế ở công ty. Cái danh xưng. Cái hình ảnh. Cái cảm giác "tao ổn".
Tao ôm chặt mấy thứ đó. Ôm chặt tới mức tay mỏi mà không dám buông. Vì buông ra thì tao là ai.
Thằng Phúc bị đuổi việc. Ba tháng sau tao thấy nó đăng ảnh đang bán cà phê ở vỉa hè. Cười toe. Tao nhìn ảnh đó lâu lắm.
Nó mất cái ghế. Nhưng nó vẫn là nó.
Còn tao, giữ được cái ghế, mà đêm nào cũng kiểm tra khóa cửa ba lần.
---
Tao không kể chuyện này để nói tao đã hết sợ.
Chưa. Tối qua tao vẫn dậy kiểm tra cửa.
Nhưng lần thứ ba, khi tay tao chạm nắm cửa, tao dừng lại một giây.
Tao tự hỏi: mày đang khóa cái gì ở ngoài, hay đang nhốt cái gì ở trong?