Đêm trước ngày đi khám
The Night Before the Appointment
Tao đặt lịch khám tổng quát hồi tháng ba.
Không phải vì đau gì. Công ty cho đi khám định kỳ, miễn phí. Mấy đứa trong phòng đăng ký hết rồi. Tao cũng đăng ký cho có.
Rồi quên.
Đến lúc nhận tin nhắn nhắc lịch, tao mới nhớ. Ngày mai, bảy giờ sáng, bệnh viện quận.
Tao đọc tin nhắn xong, bỏ điện thoại xuống. Bình thường. Không có gì.
Nhưng tối đó tao không ngủ được.
Tao nằm nghĩ. Nghĩ lung tung. Nghĩ kiểu không kiểm soát được.
Nếu kết quả máu có vấn đề thì sao. Nếu chụp X-quang thấy cái gì đó thì sao. Nếu bác sĩ kêu ở lại làm thêm xét nghiệm thì sao.
Tao biết mình đang nghĩ vớ vẩn. Tao hai mươi tám tuổi. Không hút thuốc. Ít nhậu. Tập gym tuần ba buổi. Không có triệu chứng gì.
Nhưng cái đầu tao không nghe lý lẽ.
Nó cứ chạy. Chạy đến những chỗ tối nhất.
Tao nhớ hồi năm ngoái, thằng Phong cùng team đi khám. Về kể bị gan nhiễm mỡ. Nó cười hề hề, nói "có gì đâu, bác sĩ kêu bớt nhậu thôi." Mấy đứa cười theo.
Nhưng tao thấy mắt nó khác. Cái cười đó không tới mắt.
Rồi tao nhớ ông ngoại.
Ông ngoại tao đi khám vì ho lâu không hết. Ổng nghĩ viêm phổi. Bác sĩ nói ở lại thêm mấy ngày. Mấy ngày thành mấy tuần. Mấy tuần thành mấy tháng. Rồi ổng không về nữa.
Tao lúc đó mười bốn. Tao không hiểu chuyện gì xảy ra. Chỉ nhớ mẹ khóc nhiều. Và nhà bỗng vắng đi một giọng nói.
Tao không sợ chết. Tao nghĩ vậy.
Nhưng tao sợ nghe một câu mà mình không chuẩn bị.
Sợ ngồi trong phòng khám, ánh đèn trắng, bác sĩ cầm tờ giấy, nói một câu bắt đầu bằng "có một vấn đề nhỏ..."
Câu nào bắt đầu bằng "vấn đề nhỏ" đều không nhỏ.
Tao sợ cái khoảnh khắc đó. Khoảnh khắc mọi thứ thay đổi mà mình không làm gì được.
Tao lật qua lật lại trên giường. Mở điện thoại. Đọc mấy bài trên mạng. "Khám sức khỏe định kỳ quan trọng thế nào." "Những xét nghiệm cần thiết cho người trẻ." Đọc xong càng sợ hơn.
Tao tắt điện thoại. Nhắm mắt.
Rồi tao nghĩ, hay là không đi.
Không đi thì không biết. Không biết thì không sợ.
Đơn giản vậy thôi.
Tao nằm yên. Thấy nhẹ hơn một chút. Cái ý nghĩ "không đi" nó giống như thuốc giảm đau. Uống vô là hết, không cần biết bệnh gì.
Rồi tao nhớ bà ngoại.
Bà ngoại tao, sau khi ông mất, không bao giờ đi khám nữa. Ai nói bà cũng lắc đầu. "Biết làm gì, biết rồi thêm lo."
Bà sống thêm mười hai năm. Mười hai năm không biết huyết áp bao nhiêu, không biết đường huyết thế nào. Mười hai năm sống trong cái "không biết" mà bà tự chọn.
Đến lúc bà ngã, đưa vào viện, bác sĩ nói đã muộn.
Bà không sợ bệnh. Bà sợ biết.
Tao nằm đó, hai giờ sáng, hiểu ra mình giống bà.
Tao không sợ cái kết quả xấu. Tao sợ mất cái ảo tưởng rằng mọi thứ đang ổn.
Bây giờ, tao hai mươi tám, khỏe mạnh, đi làm bình thường, tập gym đều. Trong đầu tao, tao là người trẻ, khỏe, còn lâu mới phải lo.
Cái "còn lâu" đó, nó là bức tường tao xây quanh mình. Nó che hết. Che cái thật.
Và ngày mai, nếu tao đi khám, bức tường đó có thể bị gõ vào.
Có thể không sao. Chắc là không sao.
Nhưng "có thể" không phải "chắc chắn." Và tao sợ cái khoảng trống giữa hai từ đó.
Ba giờ sáng. Tao vẫn chưa ngủ.
Tao ngồi dậy. Uống nước. Nhìn ra cửa sổ. Thành phố vẫn sáng đèn. Xe vẫn chạy. Ai đó vẫn đang đi đâu đó lúc ba giờ sáng.
Tao nghĩ, mấy người đó có sợ không. Sợ những thứ chưa xảy ra. Sợ những thứ có thể không bao giờ xảy ra. Sợ đến mức muốn trốn.
Chắc có. Chắc ai cũng có lúc.
Bốn giờ sáng. Tao đặt báo thức sáu giờ.
Tao không biết ngày mai kết quả thế nào. Tao vẫn sợ.
Nhưng tao nhớ bà ngoại. Mười hai năm không biết. Rồi biết thì đã muộn.
Tao không muốn giống bà.
Nên tao đi.
Không phải vì hết sợ. Mà vì tao sợ cái "không biết" hơn cái "biết."
Sáng hôm đó tao dậy, mắt đỏ, mệt, chưa ngủ được tiếng nào.
Tao đi.
Ngồi chờ ở hành lang bệnh viện. Ghế nhựa lạnh. Đèn trắng. Mùi nước sát trùng.
Tao nhìn quanh. Mấy người ngồi chờ, mặt ai cũng bình thường. Lướt điện thoại. Ngáp. Uống trà đá.
Tao tự hỏi, trong đầu họ có đang chạy như trong đầu tao không.
Rồi tao vào. Khám. Lấy máu. Chụp hình. Đo này đo kia.
Kết quả: bình thường. Mọi thứ bình thường.
Tao ra về. Trời nắng. Tao mua ổ bánh mì ở cổng bệnh viện. Cắn một miếng.
Ngon.
Nhưng tao biết, cái sợ tối qua không phải vì kết quả. Kết quả chỉ là cái cớ.
Tao sợ vì tao không kiểm soát được. Không kiểm soát được cơ thể mình, không kiểm soát được chuyện gì sẽ đến, không kiểm soát được cái chết.
Và tao đã suýt dùng cái sợ đó làm lý do để không đối mặt.
Tao ăn hết ổ bánh mì. Lên xe. Đi làm.
Như chưa có gì xảy ra.
Nhưng tao biết đêm qua có gì đó đã xảy ra. Trong đầu tao. Giữa tao và cái sợ.