Hai tiếng đồng hồ không ai tìm tao
Two Hours When Nobody Was Looking for Me
Chủ nhật.
Tao dậy lúc sáu rưỡi. Không chuông báo thức. Không tin nhắn. Không ai gọi.
Nằm thêm mười phút. Trần nhà trắng. Quạt quay. Tiếng xe ngoài đường thưa thớt vì còn sớm.
Tao đi rửa mặt, pha cà phê. Loại gói, hai ngàn một gói, không phải specialty gì đâu. Nước sôi, đổ vô, khuấy. Mùi cà phê rẻ tiền nhưng quen.
Rồi tao ngồi ở ban công.
Ban công nhà tao nhỏ. Vừa đủ một cái ghế nhựa với chỗ gác chân lên lan can. Nhìn xuống là con hẻm. Bà bán xôi đang dọn hàng. Ông già đối diện tưới mấy chậu kiểng. Con mèo hoang nằm dài trên nắp thùng rác.
Không có gì đặc biệt.
Mà tao thấy yên.
Cái yên lạ lắm. Không phải kiểu đi resort, check-in, đăng story "healing". Không phải kiểu ngồi thiền, hít thở, đếm từ một tới mười. Không phải kiểu cố gắng để yên.
Chỉ là yên. Tự nhiên. Như nước chảy xuống chỗ trũng.
Tao nghĩ lại cả tuần vừa rồi.
Thứ hai họp từ tám giờ sáng. Sếp nói deadline dồn. Tao gật. Thứ ba khách hàng đổi brief lần ba. Tao sửa. Thứ tư đồng nghiệp nghỉ ốm, tao ôm thêm phần nó. Thứ năm tao ăn cơm trưa lúc ba giờ chiều. Thứ sáu tao về nhà lúc chín giờ tối, nằm lên giường, mở điện thoại lướt đến khi mắt mờ rồi ngủ.
Cả tuần đó tao không có hai tiếng nào như sáng nay.
Không phải vì bận. Bận thì ai chẳng bận. Mà vì lúc nào cũng có người cần tao. Hoặc tao nghĩ là họ cần. Hoặc tao sợ nếu không có mặt thì sẽ bị bỏ lại.
Tin nhắn group chat. Tag trong comment. "Ê check cái này giùm." "Tối nay đi không?" "Mày thấy cái áo này được không?"
Mỗi cái một chút. Nhưng gộp lại thì cả ngày tao không còn chỗ nào cho tao.
Sáng nay khác.
Sáu rưỡi đến tám rưỡi. Hai tiếng.
Không ai tìm tao. Tao cũng không tìm ai.
Tao ngồi uống cà phê. Nhìn bà bán xôi. Nhìn ông già tưới cây. Nhìn con mèo. Nghe tiếng chim gì đó kêu trên mái tôn.
Không nghĩ gì nhiều. Hoặc có nghĩ, nhưng không cố. Ý nghĩ đến rồi đi, như mấy cái xe chạy ngang đầu hẻm.
Tao nhớ hồi nhỏ cũng hay ngồi vậy. Trước cửa nhà ngoại. Buổi sáng. Chờ mẹ đi chợ về. Không làm gì cả. Chỉ ngồi. Nhìn kiến bò. Nhìn lá rụng. Nghe tiếng bà ngoại quét sân.
Hồi đó tao không biết đó là bình yên. Vì nó quá bình thường.
Lớn lên, tao đi tìm bình yên ở khắp nơi. Đà Lạt. Phú Quốc. Quán cà phê "chill". Playlist lo-fi. App thiền. Sách self-help.
Tao tìm như thể bình yên là thứ phải mua, phải đặt vé, phải bay đến.
Mà sáng nay nó ở đây. Trên cái ban công nhỏ. Trong ly cà phê hai ngàn. Giữa tiếng quạt quay và tiếng bà bán xôi hỏi khách lấy gì.
Tám rưỡi. Điện thoại rung.
Group chat công ty. "@all check mail gấp."
Tao nhìn màn hình. Rồi để xuống. Uống nốt ngụm cà phê.
Không phải tao không trả lời. Lát tao sẽ trả lời. Nhưng ngụm cà phê này là của tao.
Chín giờ tao bắt đầu ngày mới. Lại họp. Lại deadline. Lại tin nhắn. Lại chạy.
Nhưng tao biết rồi.
Hai tiếng đó có thật. Nó không ở đâu xa. Nó ở ngay đây, mỗi sáng chủ nhật, nếu tao chịu ngồi yên.
Vấn đề là tao có chịu không thôi.
Nhiều khi tao cũng không chịu. Thứ bảy tao vẫn lướt điện thoại từ lúc mở mắt. Vẫn check mail. Vẫn trả lời tin nhắn. Vẫn để người khác lấp đầy mọi khoảng trống.
Vì khoảng trống thì sợ.
Không có gì để làm thì phải tìm gì để làm. Không có ai nhắn thì tự hỏi sao không ai nhắn. Không có tiếng ồn thì cái im lặng nó lớn quá.
Sáng nay tao không sợ.
Tao không biết tại sao. Có thể vì mệt quá rồi. Có thể vì trời đẹp. Có thể vì con mèo hoang nằm ngủ trông bình yên quá, tao thấy thèm.
Con mèo đó không có deadline. Không có group chat. Không có KPI. Nó nằm trên nắp thùng rác mà trông như nằm trên ngai vàng.
Tao nhìn nó. Nó không nhìn tao. Nó đang ngủ.
Chín giờ mười lăm.
Tao đứng dậy. Rửa ly. Cầm điện thoại lên.
Mười bảy tin nhắn. Ba email. Hai cuộc gọi nhỡ.
Tao bắt đầu trả lời.
Nhưng hai tiếng đó, tao cất rồi. Ở đâu đó trong ngực. Nhẹ. Không cần ai biết.