Lần đầu tao được thăng chức mà không muốn kể ai
The First Promotion I Didn't Want to Tell Anyone About
Tao nhận email lúc 9 giờ 47 phút sáng.
Congratulations. Effective next month. New title. New responsibilities.
Tao đọc đi đọc lại ba lần. Không phải vì không tin. Mà vì tao đang cố tìm cảm giác gì đó trong ngực.
Không có.
---
Hồi mới ra trường, tao xin việc ở mười hai chỗ. Bị từ chối mười một. Chỗ thứ mười hai gọi lại, tao run tay khi nghe điện thoại.
Lương bảy triệu. Ngồi bàn chung với ba người khác. Máy tính cũ, quạt kêu vo vo.
Nhưng tao vui. Vui thiệt. Kiểu vui mà tối về tao gọi cho mẹ, kể từng chi tiết. Sếp tên gì, đồng nghiệp ra sao, canteen bán cơm bao nhiêu.
Mẹ nghe, cười, nói con giỏi quá.
Tao ngủ ngon.
---
Năm thứ hai, tao nhảy việc. Lương mười hai triệu. Tao kể cho bạn bè, đăng story.
Năm thứ ba, mười tám triệu. Tao mua được cái xe máy mới. Đăng ảnh.
Năm thứ tư, hai mươi lăm triệu. Team lead. Tao bắt đầu đi họp nhiều hơn làm. Bắt đầu nói những từ như "alignment", "leverage", "circle back".
Tao không nhớ lúc nào tao bắt đầu nói mấy từ đó.
Nhưng tao nhớ lúc nào tao ngừng gọi cho mẹ.
---
Năm thứ sáu. Ba mươi tuổi. Tao quản lý mười lăm người.
Mỗi sáng tao dậy lúc sáu giờ. Check Slack. Check email. Check lịch họp.
Tao ăn sáng trước màn hình. Ăn trưa trước màn hình. Nhiều hôm ăn tối cũng trước màn hình.
Cuối tuần tao cũng mở laptop. Không phải vì cần. Mà vì không mở thì không biết làm gì.
Tao bắt đầu quên mấy thứ nhỏ. Sinh nhật bạn. Hẹn cà phê. Lịch khám răng.
Nhưng deadline thì tao không bao giờ quên.
---
Rồi cái email thăng chức đó tới.
Senior Manager. Lương bốn mươi triệu. Cổ phiếu. Bảo hiểm cao cấp.
Tao ngồi nhìn màn hình. Đọc đi đọc lại.
Rồi tao đóng laptop. Đi ra ban công. Đứng đó.
Trời Sài Gòn nắng. Dưới đường xe chạy. Tiếng còi, tiếng máy, tiếng người.
Tao đứng đó mười lăm phút.
Không vui. Không buồn. Không gì cả.
---
Tối đó, tao mở group chat hồi đại học. Lướt lên đọc mấy tin nhắn cũ.
Hồi đó tụi tao nói về tương lai. Thằng Hùng muốn mở quán cà phê. Con Linh muốn đi Nhật. Tao nói tao muốn làm gì đó có ý nghĩa.
"Có ý nghĩa."
Tao đọc lại câu đó mấy lần.
Tao không nhớ "có ý nghĩa" hồi đó nghĩa là gì. Nhưng tao chắc chắn nó không phải là ngồi trong phòng họp tranh luận về KPI quý ba.
---
Tao không kể cho ai về lần thăng chức này.
Không đăng story. Không gọi mẹ. Không nhắn group chat.
Không phải vì khiêm tốn. Tao không khiêm tốn.
Mà vì tao không biết kể kiểu gì.
"Mẹ ơi, con được thăng chức." Rồi sao? Mẹ sẽ nói con giỏi quá. Rồi tao sẽ cười. Rồi cúp máy. Rồi ngồi đó.
Tao sợ cái khoảng lặng sau khi cúp máy.
---
Tuần sau tao đi làm bình thường. Họp. Review. Approve. Reject. Reply all.
Đồng nghiệp chúc mừng. Tao cười, nói cảm ơn.
Sếp cũ bắt tay, nói "You deserve it."
Tao gật đầu.
Nhưng trong đầu tao có một câu hỏi cứ lặp đi lặp lại. Không ồn. Không gấp. Chỉ ở đó, như tiếng quạt trần quay.
---
Tao nhớ hồi lương bảy triệu. Ngồi bàn chung. Máy tính cũ.
Tao nhớ cái cảm giác tối về, mở cửa phòng trọ, nằm xuống, thở ra.
Thở ra mà nhẹ.
Bây giờ tao ở căn hộ hai phòng ngủ. Máy lạnh. Máy lọc không khí. Nệm cao su.
Tao nằm xuống. Thở ra.
Không nhẹ.
---
Tao không nói tao muốn nghỉ việc. Tao không nói tiền không quan trọng. Tao không ngu.
Tiền quan trọng. Sự nghiệp quan trọng.
Nhưng có một thứ gì đó tao đánh rơi dọc đường. Tao không biết nó là gì. Tao chỉ biết nó không còn ở đây.
Có thể nó rơi ở lần nhảy việc thứ hai. Có thể ở lần họp thứ một ngàn. Có thể ở lần đầu tiên tao check Slack lúc nửa đêm mà không thấy có gì sai.
---
Hôm qua tao đi ngang qua cái quán cơm gần công ty cũ. Chỗ hồi lương bảy triệu hay ăn.
Vẫn còn. Vẫn cái bảng viết tay. Cơm sườn hai mươi lăm ngàn.
Tao đứng nhìn một lúc.
Rồi đi tiếp.
Tao không biết mình đang đi đâu. Nhưng tao bắt đầu nghĩ, có khi nào đi nhanh quá cũng là một cách đứng yên.