Lần đầu tao ngồi yên được mười phút
The First Time I Sat Still for Ten Minutes
Tao hai mươi bảy tuổi. Làm marketing cho một công ty vừa vừa. Lương đủ sống. Không giàu, không nghèo.
Ngày nào cũng giống ngày nào. Dậy. Cà phê. Laptop. Họp. Deadline. Về nhà. Lướt điện thoại. Ngủ. Rồi lặp lại.
Tao không buồn. Không vui. Không gì hết. Như một cái máy chạy đúng chương trình, mà quên hỏi ai viết chương trình đó.
Một hôm, tao đang ngồi ở quán cà phê quen. Chỗ tao hay ngồi, góc trong cùng, gần cửa sổ. Bình thường tao ngồi xuống là mở laptop. Hoặc lướt điện thoại. Hoặc cắm tai nghe.
Hôm đó tao quên mang tai nghe. Điện thoại hết pin. Laptop để ở công ty.
Tao ngồi đó. Không có gì.
Mười giây đầu, tao thấy bình thường. Ba mươi giây sau, tao bắt đầu bồn chồn. Một phút, tao nhìn quanh tìm thứ gì đó để làm.
Không có gì.
Tao thấy mình buồn cười. Hai mươi bảy tuổi, ngồi yên một phút mà không chịu nổi.
Rồi tao cố thử. Ngồi yên. Không làm gì. Chỉ ngồi.
Hai phút. Tao nghe thấy tiếng quạt trần. Lần đầu tiên. Quán này tao tới cả năm rồi, chưa bao giờ biết có quạt trần.
Ba phút. Tao thấy ông già bàn bên cạnh. Ổng ngồi một mình. Ly cà phê đen. Không điện thoại. Không sách. Chỉ ngồi. Nhìn ra đường.
Tao nhìn ổng mà thấy lạ. Sao ổng ngồi yên được vậy? Không chán sao? Không sốt ruột sao?
Bốn phút. Tao bắt đầu nghe tiếng xe ngoài đường. Tiếng người nói chuyện bàn kế bên. Tiếng ly chạm đĩa. Tiếng đá tan trong cốc.
Những thứ này lúc nào cũng có. Nhưng tao chưa bao giờ nghe.
Năm phút. Tao nhớ hồi nhỏ. Hồi đó tao hay nằm trên sân thượng nhà ngoại, nhìn mây. Nằm cả tiếng. Không cần lý do. Không cần mục đích. Chỉ nằm.
Hồi đó tao không gọi đó là "bình yên". Tao không gọi nó là gì hết. Nó chỉ là cách tao sống.
Rồi lớn lên. Đi học. Đi làm. Mọi thứ phải có mục đích. Ngồi phải có việc. Đi phải có đích. Nghỉ phải có kế hoạch.
Ngay cả nghỉ ngơi cũng thành một task trong to-do list.
Sáu phút. Tao thấy tay mình đặt trên bàn. Lâu rồi tao không nhìn tay mình. Có vết chai ở ngón trỏ, chỗ cầm bút hồi đi học. Bây giờ tao không cầm bút nữa mà vết chai vẫn còn.
Bảy phút. Tao nhớ ba tao. Ổng hay ngồi trước hiên nhà, uống trà, nhìn cây. Hồi đó tao nghĩ ổng rảnh. Bây giờ tao nghĩ, có khi ổng biết thứ gì đó mà tao chưa biết.
Tám phút. Tao không còn bồn chồn nữa. Kỳ lạ. Như cơ thể tao chống cự một hồi rồi chịu thua. Chịu yên.
Chín phút. Tao thở. Biết mình đang thở. Nghe đơn giản mà tao chưa bao giờ làm. Bình thường tao thở mà không biết. Ăn mà không biết. Đi mà không biết. Sống mà không biết.
Mười phút.
Tao không biết chính xác lúc nào đủ mười phút. Tao không bấm đồng hồ. Nhưng khi tao đứng dậy, trời đã chuyển nắng. Lúc tao ngồi xuống thì trời còn mây.
Tao ra quầy trả tiền. Chị chủ quán hỏi: "Hôm nay không làm việc hả em?"
Tao cười. "Không chị. Hôm nay em ngồi không."
Chị cười lại. Không hỏi thêm.
Tao đi bộ về. Bình thường tao gọi xe. Hôm đó tao đi bộ. Hai cây số. Không nghe nhạc. Không nghe podcast. Chỉ đi.
Tao thấy con hẻm gần nhà có cây bàng. Lá đỏ. Tao ở đây hai năm rồi, chưa bao giờ thấy cây đó.
Về đến nhà, tao nằm xuống giường.
Không mở điện thoại. Không mở Netflix. Không làm gì.
Và lần đầu tiên sau rất lâu, tao ngủ được mà không cần phải mệt đến kiệt sức mới ngủ.
Hôm sau tao đi làm bình thường. Vẫn deadline. Vẫn họp. Vẫn cà phê.
Nhưng tao bắt đầu thấy khác.
Không phải khác lớn. Không phải giác ngộ gì. Chỉ là thỉnh thoảng, giữa một ngày bận, tao dừng lại. Mười giây. Ba mươi giây. Một phút.
Và trong khoảng đó, tao nghe thấy mình.
Tao kể cho thằng bạn thân. Nó cười. "Mày thiền hả?"
Tao nói không. Tao chỉ ngồi yên.
Nó nói: "Vậy khác gì thiền?"
Tao không biết. Tao không biết thiền là gì. Tao chỉ biết mười phút đó, tao không cố trở thành ai. Không cố đi đến đâu. Không cố hoàn thành gì.
Và đó là lần đầu tiên, sau nhiều năm, tao thấy đủ.
Không phải đủ tiền. Không phải đủ thành tựu. Đủ theo kiểu khác. Kiểu mà tao không biết gọi tên.
Ông già ở quán cà phê hôm đó, tao không gặp lại. Nhưng thỉnh thoảng tao nghĩ đến ổng. Ổng ngồi đó, ly cà phê đen, nhìn ra đường. Không cần gì.
Có khi bình yên nó không ở đâu xa. Có khi nó ở ngay chỗ tao ngồi. Chỉ là tao bận quá, nên không thấy.