Lần đầu tao ngủ được tám tiếng
The First Time I Slept Eight Hours
Tao không nhớ lần cuối tao ngủ ngon là khi nào.
Không phải mất ngủ kiểu nằm trằn trọc. Mà kiểu nằm xuống, nhắm mắt, rồi đầu bắt đầu chạy. Ngày mai họp gì. Tháng này target bao nhiêu. Email chưa trả lời. Tin nhắn sếp gửi lúc 11 giờ đêm mà tao chưa đọc.
Tao ngủ được. Nhưng sáng dậy vẫn mệt.
Kiểu mệt mà không giải thích được. Không phải thiếu ngủ. Mà như cái đầu nó không bao giờ tắt.
---
Tao hai mươi tám tuổi. Làm ở agency. Lương ổn. Sếp tin tưởng. Đồng nghiệp cũng vui. Nhìn từ ngoài thì đâu có gì để than.
Nhưng tao sống kiểu lúc nào cũng sẵn sàng. Điện thoại luôn bật. Notification luôn mở. Đi ăn với bạn mà mắt vẫn liếc màn hình. Đi du lịch mà vẫn mở laptop check mail buổi tối.
Tao nghĩ đó là bình thường. Ai chẳng vậy.
Rồi tao bắt đầu đau đầu. Tuần một lần. Rồi hai lần. Rồi gần như ngày nào cũng nhức nhức phía sau gáy.
Đi khám. Bác sĩ hỏi tao ngủ mấy tiếng. Tao nói sáu, bảy tiếng. Bác sĩ hỏi ngủ có sâu không. Tao im.
Tao không biết ngủ sâu là gì.
---
Có đợt tao nghỉ phép ba ngày. Không đi đâu. Ở nhà.
Ngày đầu tao vẫn mở điện thoại liên tục. Không ai nhắn mà vẫn mở. Như thói quen. Như tay nó tự làm.
Ngày thứ hai tao bắt đầu bồn chồn. Kiểu thấy mình vô dụng. Ba ngày nghỉ mà không làm gì. Không học gì. Không đọc gì. Không productive.
Tao nằm trên sofa nhìn trần nhà. Thấy có lỗi.
Có lỗi vì đang nghỉ.
Tao nghĩ lại câu đó mà thấy buồn cười. Nhưng lúc đó không cười được.
---
Ngày thứ ba, trời mưa.
Tao ngồi ở ban công. Không mở nhạc. Không cầm điện thoại. Chỉ ngồi.
Mưa rơi xuống cái lan can sắt. Tiếng nó đều đều. Không vội. Không chậm.
Tao ngồi đó mười lăm phút. Rồi hai mươi phút. Rồi không đếm nữa.
Đầu tao trống.
Không phải trống kiểu buồn. Mà trống kiểu không có gì cần nghĩ. Không có gì cần làm. Không có gì cần trả lời.
Lần đầu tiên trong mấy năm, tao thấy yên.
Không phải yên kiểu vui. Không phải yên kiểu hạnh phúc. Mà yên kiểu mọi thứ dừng lại. Cái đầu nó dừng lại.
Tao ngồi đó cho đến khi mưa tạnh.
---
Tối đó tao đi ngủ sớm. Không cố. Chỉ thấy mắt nặng.
Tao nằm xuống. Không nghĩ gì. Thiếp đi.
Sáng hôm sau tao dậy lúc 7 giờ. Nhìn đồng hồ. Tao đã ngủ tám tiếng.
Tám tiếng không mơ. Không giật mình. Không dậy giữa đêm check điện thoại.
Tao nằm thêm năm phút. Nhìn trần nhà. Thấy lạ.
Lạ vì nó bình thường quá. Ngủ tám tiếng mà tao thấy như vừa được cho một thứ gì đó rất lớn.
---
Tao quay lại đi làm. Mọi thứ vẫn vậy. Email vẫn nhiều. Sếp vẫn nhắn khuya. Target vẫn cao.
Nhưng tao bắt đầu tắt notification sau 9 giờ tối.
Không ai chết cả.
Tao bắt đầu ngồi ở ban công mỗi tối mười lăm phút. Không làm gì. Chỉ ngồi.
Đồng nghiệp hỏi tao dạo này khác khác. Tao không biết trả lời sao. Tao không khác. Tao chỉ bớt.
Bớt mở điện thoại. Bớt check mail. Bớt cảm giác phải luôn sẵn sàng.
---
Có lần tao kể cho thằng bạn thân. Nó cười.
"Mày nghỉ ba ngày mà ngộ à?"
Tao không ngộ gì. Tao chỉ lần đầu biết cái đầu tao nó im được.
Hồi trước tao nghĩ bình yên là khi nào đủ tiền, đủ thành tựu, đủ mọi thứ rồi mới có. Kiểu phần thưởng cuối game.
Nhưng hôm đó ngồi ở ban công, trời mưa, tay không cầm gì, đầu không nghĩ gì. Tao thấy bình yên nó không ở cuối đường.
Nó ở chỗ tao chịu dừng lại.
---
Tao không thiền. Không yoga. Không đọc sách self-help.
Tao chỉ ngồi yên.
Cái đó khó hơn tao tưởng. Vì cả thế giới này nó bảo tao phải chạy. Phải làm. Phải thêm. Phải nhanh.
Không ai bảo tao ngồi xuống.
Kể cả tao cũng không bảo mình ngồi xuống. Cho đến hôm mưa đó.
---
Bây giờ tao vẫn bận. Vẫn mệt. Vẫn có ngày ngủ không ngon.
Nhưng tao biết cái yên đó nó có thật. Nó không ở đâu xa. Nó ở ngay chỗ tao đang ngồi, nếu tao chịu buông cái điện thoại xuống.
Mười lăm phút. Không cần hơn.
Mà đôi khi mười lăm phút đó là thứ duy nhất giữ tao lại.