Lần thứ ba tao nộp đơn, lần thứ ba tao bị từ chối
Third Application, Third Rejection
Lần đầu tao bị từ chối, tao nghĩ do xui.
Hồ sơ tao đẹp. Bằng cấp đủ. Kinh nghiệm ba năm. Tao viết cover letter chỉn chu, nhờ hai đứa bạn đọc lại, sửa từng dấu phẩy. Tao tự tin lắm. Kiểu tự tin của đứa chưa bao giờ bị ai nói không.
Email từ chối đến lúc 9 giờ sáng thứ Hai. Tao đọc xong, cười. Nói với mấy đứa: "Chắc nó tuyển nội bộ rồi, đăng cho có."
Tao tin điều đó. Tin thật.
---
Lần thứ hai, tao chuẩn bị kỹ hơn.
Tao nghiên cứu công ty. Đọc hết blog của CEO. Tao biết vision, biết mission, biết cả cái quote ông ấy hay đăng trên LinkedIn. Tao viết cover letter như thể tao sinh ra để làm ở đó.
Vòng hồ sơ qua. Vòng phỏng vấn online qua. Đến vòng cuối, tao mặc áo sơ mi mới, tao cạo râu, tao đến sớm mười lăm phút.
Phỏng vấn xong, tao thấy ổn. Không hoàn hảo, nhưng ổn. Tao trả lời trôi chảy. Tao cười đúng lúc. Tao hỏi ngược lại mấy câu thông minh.
Ba ngày sau, email từ chối.
Lần này tao không cười.
Tao đọc đi đọc lại. "We regret to inform you..." Tao tìm lý do trong đó. Không có. Chỉ một đoạn template lịch sự, kiểu cảm ơn bạn đã dành thời gian.
Tao nằm trên giường, nhìn trần nhà. Tao bắt đầu nghĩ: có khi nào tại mình?
Nhưng tao gạt đi. Tao nghĩ chắc do fit. Do văn hóa. Do cái gì đó không phải tao.
---
Lần thứ ba là một công ty tao thích nhất.
Không phải vì lương cao. Mà vì tao thấy mình ở trong đó. Tao đọc job description mà thấy như ai viết cho tao. Từng bullet point, tao đều gật đầu. Cái này tao làm được. Cái này tao giỏi. Cái này đúng chuyên môn.
Tao nộp. Tao chờ. Tao check email mỗi ngày ba lần.
Hai tuần. Không ai trả lời.
Ba tuần. Im lặng.
Tuần thứ tư, tao gửi email follow up. Lịch sự, chuyên nghiệp, đúng template trên mạng.
Không ai trả lời.
Tuần thứ sáu, tao thấy trên LinkedIn, vị trí đó đã có người mới. Một đứa trẻ hơn tao hai tuổi. Bằng cấp tương đương. Kinh nghiệm ít hơn.
Tao vào profile nó. Tao xem từng dòng. Tao so sánh với mình. Tao tìm cái gì đó để giải thích. Nó quen ai? Nó có connection gì? Nó hơn tao chỗ nào?
Tao ngồi đó, lướt profile một đứa không quen, lúc 11 giờ đêm, trong phòng tối.
Và tao nhận ra mình đang làm gì.
---
Tao không nhận ra ngay đâu.
Phải mất thêm vài ngày nữa. Vài đêm nữa nằm nghĩ. Vài lần nữa mở LinkedIn rồi tắt.
Cái tao nhận ra không phải là "tao kém". Cũng không phải "tao giỏi mà người ta không thấy".
Cái tao nhận ra là: tao chưa bao giờ thực sự nhìn mình.
Ba năm đi làm, tao biết mình làm được gì. Nhưng tao không biết mình là ai. Tao biết mình có skill gì, nhưng tao không biết mình muốn gì. Tao biết viết cover letter, nhưng tao không biết nếu bỏ hết mấy cái title đi, tao còn lại gì.
Tao giỏi đọc người khác. Đọc công ty, đọc CEO, đọc culture. Nhưng tao chưa bao giờ đọc mình.
Mỗi lần bị từ chối, tao đi tìm lý do bên ngoài. Do công ty. Do fit. Do connection. Tao nhìn ra xung quanh, nhìn đủ hướng. Trừ hướng vào trong.
Không phải vì tao sợ. Mà vì tao không biết có hướng đó.
---
Tao kể chuyện này cho thằng bạn thân. Nó nghe xong, im một lúc.
Rồi nó hỏi: "Mày có thực sự muốn làm ở mấy chỗ đó không? Hay mày chỉ muốn được nhận?"
Tao định trả lời. Nhưng tao dừng lại.
Vì tao không biết.
Tao nghĩ lại. Lần đầu, tao nộp vì công ty có tiếng. Lần hai, tao nộp vì lương cao hơn chỗ cũ. Lần ba, tao nộp vì job description giống cái tao đang làm.
Không lần nào tao nộp vì tao biết mình muốn đi đâu.
Tao chỉ muốn đi khỏi chỗ cũ. Và tao gọi đó là "phát triển".
---
Bây giờ tao vẫn đi làm chỗ cũ.
Không phải vì tao chấp nhận. Cũng không phải vì tao hết muốn đi.
Mà vì lần đầu tiên, tao muốn dừng lại. Không phải để nghỉ. Mà để nhìn.
Ba lần bị từ chối dạy tao một thứ. Không phải cách viết CV hay hơn. Không phải cách phỏng vấn giỏi hơn.
Mà là tao chưa bao giờ hỏi mình một câu đơn giản nhất.
Tao vẫn chưa trả lời được câu đó.
Nhưng ít nhất bây giờ tao biết có câu hỏi.