Lần thứ ba tao nộp đơn và lần thứ ba tao bị từ chối
The Third Time I Applied and the Third Time I Was Rejected
Lần đầu tiên tao bị từ chối, tao nghĩ do mình chưa đủ giỏi.
Cũng hợp lý. Mới ra trường hai năm, kinh nghiệm chưa nhiều, portfolio còn mỏng. Tao về nhà, mở laptop, học thêm. Đăng ký khóa này khóa kia. Làm thêm project cá nhân. Tao tin rằng nếu mình cố đủ, kết quả sẽ khác.
Sáu tháng sau, tao nộp lại.
Lần này tao chuẩn bị kỹ hơn. CV viết đi viết lại bốn lần. Cover letter chỉnh từng câu. Tao nhờ thằng bạn đang làm trong ngành đọc hộ, nó bảo ổn rồi, gửi đi. Tao gửi. Rồi chờ.
Hai tuần sau, email về.
"Cảm ơn bạn đã quan tâm. Sau khi xem xét kỹ lưỡng, chúng tôi quyết định tiếp tục với ứng viên khác."
Tao đọc đi đọc lại. Cố tìm gì đó khác. Nhưng nó giống hệt email lần trước. Copy paste. Có khi họ không đọc hồ sơ tao. Có khi đọc rồi mà không thấy gì. Tao không biết cái nào tệ hơn.
Lần thứ hai bị từ chối, tao bắt đầu nghi ngờ.
Không phải nghi ngờ kiểu "mình chưa đủ giỏi". Kiểu đó dễ chịu hơn nhiều, vì còn có đường đi. Cái nghi ngờ lần này nó nằm sâu hơn. Nó hỏi: "Hay là mình không hợp? Hay là mình đang cố nhét mình vào chỗ không phải của mình?"
Tao kể cho bạn bè nghe. Đứa nào cũng bảo cố lên. "Mày giỏi mà." "Lần sau chắc được." "Nhiều người nộp mấy chục lần mới đậu."
Tao gật. Tao cảm ơn. Nhưng tối về nằm một mình, tao biết mấy câu đó không giúp gì. Không phải vì bạn bè không tốt. Mà vì cái tao đang đối mặt, nó không phải thiếu động lực. Nó là cái gì đó khác.
Tao bắt đầu để ý mình sống khác.
Mỗi sáng thức dậy, việc đầu tiên tao nghĩ là cái công ty đó. Lướt LinkedIn, xem ai vừa được nhận. Có đứa bằng tuổi tao, học cùng trường, vừa đăng "Excited to announce...". Tao nhìn, bụng nóng lên. Không phải ghét nó. Mà ghét mình.
Tao bắt đầu đo mọi thứ bằng kết quả.
Đi chơi với bạn, trong đầu nghĩ: "Mình đang lãng phí thời gian." Đọc sách, nghĩ: "Đọc cái này có giúp gì cho hồ sơ không?" Ngồi ăn cơm với gia đình, má hỏi dạo này sao, tao bảo bình thường. Nhưng không bình thường.
Tao trở thành người chỉ biết chạy về phía trước. Mà phía trước là cái cửa đã đóng hai lần.
Sáu tháng nữa trôi qua. Tao nộp lần ba.
Lần này tao không hào hứng. Không sợ. Chỉ nộp. Như đi nộp thuế. Tao đã chuẩn bị mọi thứ tốt nhất có thể, và tao biết điều đó. Tao cũng biết nó có thể không đủ. Hai thứ đó tồn tại cùng lúc trong đầu tao, và lần đầu tiên tao không cố giết thứ nào.
Email về sau mười ngày.
"Cảm ơn bạn đã quan tâm. Sau khi xem xét kỹ lưỡng..."
Tao không đọc hết. Gập laptop lại. Đi rửa mặt.
Nhìn trong gương, tao thấy một thằng hai mươi bảy tuổi, mắt có quầng thâm, tóc hơi dài vì lười cắt. Tao nhìn nó. Nó nhìn tao.
Tao không khóc. Không tức. Không có cái khoảnh khắc dramatic nào hết.
Chỉ có một câu hỏi hiện lên, rất nhẹ: "Nếu không bao giờ được nhận, thì mày là ai?"
Câu hỏi đó nó không tấn công tao. Nó chỉ đứng đó. Như người quen lâu ngày gặp lại, không chào, chỉ nhìn.
Tao đi ra ngoài. Mua ly cà phê. Ngồi ở vỉa hè.
Chung quanh người ta đi làm, đi học, chở con. Bình thường. Cuộc sống bình thường. Không ai biết tao vừa bị từ chối lần thứ ba. Mà cũng không ai cần biết.
Tao ngồi đó, uống cà phê, và lần đầu tiên trong mấy năm, tao không nghĩ đến bước tiếp theo.
Không phải bỏ cuộc. Không phải chấp nhận. Chỉ là ngồi đó.
Tao nhớ hồi nhỏ, tao vẽ rất nhiều. Vẽ linh tinh, không vì gì. Vẽ vì thích. Không ai chấm điểm, không ai duyệt. Tao không nhớ lúc nào mình ngừng vẽ. Chắc là lúc mọi thứ bắt đầu có điểm số.
Tao không biết mình có nộp lần bốn không.
Nhưng sáng hôm đó, ngồi ở vỉa hè, tao thấy một thứ mà lâu rồi tao không thấy.
Tao thấy mình. Không phải cái mình trong hồ sơ. Không phải cái mình trong email từ chối. Không phải cái mình mà LinkedIn nói tao nên trở thành.
Chỉ là tao. Ngồi đây. Uống cà phê. Trời hơi nắng.
Vậy thôi.