Lần thứ ba tao nộp đơn vào đúng chỗ cũ
The Third Time I Applied to the Same Place
Lần đầu tiên tao nộp đơn vào công ty đó, tao hai mươi bốn tuổi.
Vừa ra trường. CV mỏng. Kinh nghiệm gần như không có. Nhưng tao tin. Tin kiểu ngây ngô, kiểu chưa biết mình dốt nên thấy mình giỏi.
Tao ngồi viết thư xin việc đến ba giờ sáng. Đọc đi đọc lại. Sửa từng dấu phẩy. Gửi đi rồi nằm cười một mình, tưởng tượng ngày đầu đi làm sẽ mặc gì.
Hai tuần sau, tao nhận mail từ chối. Lịch sự lắm. "Chúng tôi đánh giá cao sự quan tâm của bạn." Tao đọc đi đọc lại câu đó. Đánh giá cao. Nhưng không nhận.
Tao buồn được ba ngày. Rồi quên.
---
Lần thứ hai, tao hai mươi sáu.
Lúc đó tao đã đi làm được gần hai năm ở một công ty nhỏ. Lương thấp. Sếp hay quát. Nhưng tao học được nhiều. Biết dùng Excel nhanh hơn. Biết viết email không bị người ta đọc mà khó chịu. Biết ngồi họp mà không nói linh tinh.
Tao nộp lại. Lần này CV dày hơn. Tao còn nhờ thằng bạn review. Nó bảo "ngon rồi, chắc chắn đậu."
Tao đậu vòng hồ sơ. Được gọi phỏng vấn.
Hôm phỏng vấn tao mặc áo sơ mi mới mua. Giày cũng mới. Tao ngồi ở sảnh chờ, nhìn mấy người khác cũng chờ. Ai cũng nghiêm túc. Ai cũng tin mình sẽ được.
Vào phòng. Bốn người ngồi đối diện. Tao run. Không phải run tay, mà run ở bụng. Cái loại run mà mặt vẫn bình thường nhưng bên trong thì lộn hết.
Họ hỏi tao tại sao muốn vào đây. Tao nói. Nói cũng được. Không hay lắm nhưng cũng không dở.
Họ hỏi tao về một dự án tao từng làm. Tao kể. Kể xong thấy thiếu. Muốn bổ sung mà không biết nói thêm gì.
Họ hỏi tao điểm yếu là gì. Tao nói "đôi khi tôi quá cầu toàn." Câu trả lời ngu nhất mà tao từng nói. Nhưng lúc đó tao không biết nói gì khác.
Một tuần sau. Mail từ chối. Lần này không lịch sự bằng. Ngắn hơn. "Chúng tôi đã chọn ứng viên phù hợp hơn."
Phù hợp hơn.
Tao nằm trên giường, nhìn trần nhà. Không buồn. Mà tức. Tức vì tao đã cố. Đã chuẩn bị. Đã mua giày mới. Mà vẫn không được.
Tao gọi cho thằng bạn. Nó bảo "thôi kệ đi, chỗ khác thiếu gì." Tao biết nó nói đúng. Nhưng tao không muốn chỗ khác. Tao muốn chỗ đó.
Tao không biết tại sao.
Có thể vì lần đầu bị từ chối ở đó, tao đã biến nó thành thứ gì đó lớn hơn nó thật sự là. Nó không còn là một công ty. Nó là bằng chứng. Bằng chứng rằng tao đủ giỏi.
Nếu tao vào được, nghĩa là tao không phải đứa bị từ chối nữa.
---
Lần thứ ba, tao hai mươi tám.
Lúc đó tao đã đổi việc. Chỗ mới tốt hơn. Lương khá hơn. Sếp bình thường. Đồng nghiệp cũng bình thường. Mọi thứ bình thường.
Một hôm tao lướt LinkedIn. Thấy công ty đó đăng tuyển. Đúng vị trí tao muốn.
Tao nhìn màn hình. Lâu lắm.
Rồi tao nộp.
Không hồi hộp. Không mua giày mới. Không nhờ ai review. Tao nộp như một thói quen. Như một nghi thức mà tao phải hoàn thành.
Lần này tao đậu vòng hồ sơ. Đậu vòng phỏng vấn một. Đậu vòng phỏng vấn hai.
Vòng cuối. Tao ngồi trước một người. Chị ấy là trưởng phòng. Chị hỏi tao một câu.
"Em đã nộp vào đây hai lần trước. Tại sao em vẫn muốn vào?"
Tao im.
Không phải im vì không biết. Mà im vì lần đầu tiên tao nghe câu hỏi đó và tự hỏi thật sự.
Tại sao?
Tao nhìn chị. Rồi tao nói.
"Em không biết. Hồi trước em nghĩ vì em thích công ty. Nhưng bây giờ em nghĩ, có lẽ em chỉ muốn chứng minh là em đủ giỏi để vào đây."
Chị nhìn tao. Không nói gì. Gật đầu nhẹ.
Ba ngày sau, tao nhận offer.
---
Tao vào làm được bốn tháng.
Rồi tao nghỉ.
Không phải vì chỗ đó tệ. Nó tốt. Đúng như tao tưởng tượng. Đồng nghiệp giỏi. Văn phòng đẹp. Lương cao hơn chỗ cũ.
Nhưng tao ngồi ở bàn làm việc mỗi sáng, và tao không cảm thấy gì.
Không vui. Không buồn. Không tức. Không hào hứng.
Cái thứ tao đuổi theo bốn năm. Cái thứ tao bị từ chối hai lần. Cái thứ tao biến thành bằng chứng cho giá trị bản thân.
Tao đã có nó rồi.
Và nó không phải thứ tao cần.
Tao ngồi viết đơn xin nghỉ. Lần này không sửa từng dấu phẩy. Không đọc lại. Gửi đi rồi đứng dậy, đi mua cà phê.
Thằng bạn hỏi "mày điên à, đánh nhau mấy năm mới vào được."
Tao cười. Không biết nói gì.
Có lẽ tao đã phải vào được rồi mới biết là tao không cần vào.
Có lẽ ba lần nộp đơn không phải để được nhận.
Mà để hiểu tao đang chạy theo cái gì.
---
Bây giờ tao hai mươi chín. Làm freelance. Thu nhập lên xuống. Có tháng ổn, có tháng ăn mì.
Nhưng mỗi sáng tao thức dậy, tao biết tao đang ở đây vì tao chọn. Không phải vì tao cần chứng minh.
Đôi khi tao vẫn nghĩ về công ty đó. Không tiếc. Không giận. Chỉ nghĩ.
Ba lần nộp đơn. Bốn năm. Hai lần bị từ chối. Một lần được nhận. Rồi tự đi.
Nghe như đi một vòng tròn.
Mà có lẽ đúng là vòng tròn thật.