Lương tao tăng gấp đôi mà giấc ngủ mất một nửa
My Salary Doubled but My Sleep Was Cut in Half
Năm hai mươi ba tuổi, tao lương sáu triệu.
Ở trọ phòng mười hai mét vuông. Quạt trần kêu cọt kẹt. Tối nào cũng ngủ được. Đặt lưng xuống là mất.
Tao không nghĩ gì nhiều. Sáng dậy đi làm, tối về nấu mì, coi phim, ngủ. Cuối tuần đi cà phê với mấy đứa bạn. Cuộc đời đơn giản.
Rồi tao nhảy việc.
Lương chín triệu. Tao mừng lắm. Gọi cho má, má cũng mừng. Tao dọn qua phòng trọ lớn hơn. Có máy lạnh. Có bàn làm việc riêng. Tao nghĩ đời mình bắt đầu đi lên.
---
Năm hai mươi lăm, tao nhảy tiếp. Mười ba triệu.
Công ty mới bắt đầu họp từ tám giờ sáng. Kết thúc lúc nào thì không ai biết. Có hôm tám giờ tối tao vẫn ngồi trước laptop. Sếp nhắn tin lúc mười một giờ đêm. Tao trả lời.
Tao bắt đầu uống cà phê hai ly một ngày. Rồi ba ly.
Nhưng lương mười ba triệu. Tao tự nhủ, ráng.
---
Năm hai mươi bảy, tao nhảy lần nữa. Mười tám triệu.
Lần này tao quản lý một team nhỏ. Bốn người. Tao chịu trách nhiệm cho cả bốn. Sếp chịu trách nhiệm cho tao. Khách hàng chịu trách nhiệm cho ai thì không rõ, nhưng mỗi lần có vấn đề, cái tên đầu tiên bị gọi là tao.
Tao bắt đầu mất ngủ.
Không phải mất ngủ kiểu trằn trọc. Mà kiểu nằm xuống, mắt nhắm, đầu vẫn chạy. Cái email chưa gửi. Cái deadline ngày mai. Thằng trong team làm sai mà tao chưa kịp sửa. Cái báo cáo sếp hỏi sáng nay mà tao trả lời qua loa.
Tao nằm đó. Mắt nhắm. Nhưng không ngủ.
Ba giờ sáng, tao mở điện thoại check Slack. Không có gì mới. Nhưng tao vẫn check.
---
Năm hai mươi tám, headhunter gọi. Offer hai mươi lăm triệu.
Tao không vui. Tao cũng không buồn. Tao chỉ nghĩ, ừ, đúng rồi, bước tiếp phải vậy.
Tao nhận.
Công ty mới có văn phòng đẹp. Bàn đứng, ghế Herman Miller, máy pha cà phê tự động. Pantry có trái cây miễn phí. Mọi người mặc đẹp. Nói tiếng Anh lẫn tiếng Việt trong một câu. Tao cũng bắt đầu nói vậy.
Tao có title mới. Senior gì đó. Tao in danh thiếp. Đổi LinkedIn.
Ba tháng đầu, tao làm mười hai tiếng một ngày. Không ai bắt. Tao tự làm. Vì tao sợ. Sợ người ta thấy mình không xứng với cái title đó. Sợ người ta nghĩ mình được trả quá cao. Sợ mình là kẻ mạo danh ngồi nhầm ghế.
Tao bắt đầu uống thuốc ngủ.
Không phải thuốc kê đơn. Melatonin thôi. Rồi melatonin không đủ. Tao uống thêm trà an thần. Rồi tao tải app thiền. Thiền được ba phút thì đầu lại nghĩ đến công việc.
---
Một tối, tao ngồi trong phòng.
Phòng bây giờ ba mươi mét vuông. Máy lạnh Daikin. Nệm Liên Á. Rèm cửa tự động. Tao ngồi trên cái giường xịn, trong căn phòng xịn, nhìn ra cái ban công nhỏ.
Tao nhớ cái phòng mười hai mét vuông.
Cái quạt trần kêu cọt kẹt.
Cái nệm mỏng.
Và giấc ngủ. Cái giấc ngủ mà tao đặt lưng xuống là mất.
Tao kiếm gấp bốn lần hồi đó. Nhưng cái giấc ngủ đó, tao không mua lại được.
---
Tao kể chuyện này cho thằng bạn. Nó cười.
"Mày giỡn hả? Lương hai mươi lăm triệu mà than. Tao lương chín triệu nè."
Tao không giải thích. Vì tao biết. Hồi lương chín triệu, tao cũng nói y chang.
---
Tháng rồi, sếp gọi vào phòng. Nói công ty restructure. Team tao sẽ merge với team khác. Tao vẫn giữ vị trí, nhưng scope thay đổi. Nhiều hơn. Nặng hơn.
"Đây là cơ hội tốt cho em," sếp nói.
Tao gật.
Tối đó tao về, nằm trên cái giường xịn, nhìn lên trần nhà.
Tao nghĩ, hồi sáu triệu, tao nghĩ chín triệu là đủ. Hồi chín triệu, tao nghĩ mười ba triệu là đủ. Hồi mười ba triệu, tao nghĩ mười tám triệu là đủ.
Bây giờ hai mươi lăm triệu. Và sếp vừa nói "cơ hội tốt."
Tao biết câu đó nghĩa là gì. Nó nghĩa là thêm việc. Thêm họp. Thêm đêm mất ngủ. Và có thể, thêm tiền.
Và tao sẽ lại gật.
---
Tao không biết dừng ở đâu.
Không phải không muốn dừng. Mà là không biết chỗ nào để dừng. Cái thang nó cứ có thêm bậc. Mỗi lần leo lên một bậc, tao thấy bậc tiếp theo. Và tao leo.
Không ai đẩy tao. Tao tự leo.
Chỉ là càng lên cao, gió càng lạnh. Và tao quên mất mình leo để làm gì.