Lương tháng ba mươi triệu mà tao đếm từng ngày đến thứ Sáu
Thirty Million a Month but I Count Every Day Until Friday
Hồi mới ra trường, tao lương sáu triệu.
Sáu triệu. Ở Sài Gòn. Chia ra tiền trọ, tiền ăn, tiền xăng, còn lại không đủ uống cà phê ba lần một tuần.
Tao nhớ hồi đó tao nghĩ: nếu lương mười lăm triệu, tao sẽ ổn. Mười lăm triệu là con số tao mơ. Tao viết nó lên giấy note dán trên tường phòng trọ. Nhìn mỗi sáng trước khi đi làm.
Rồi tao nhảy việc. Lần một, lên chín triệu. Lần hai, mười hai. Lần ba, mười tám.
Mười tám triệu. Tao gỡ tờ giấy note xuống. Không phải vì tao đã đạt được mục tiêu. Mà vì tao quên mất nó ở đó.
Bây giờ tao ba mươi triệu.
Ba mươi triệu một tháng. Gấp năm lần hồi mới ra trường. Tao có thẻ bảo hiểm riêng, có chỗ đậu xe dưới hầm, có cái ghế xoay êm trong phòng họp kính. Tao được mời vào những cuộc họp mà hồi trước tao chỉ được ngồi ngoài ghi biên bản.
Mà sáng nào tao cũng mở mắt ra, nhìn trần nhà, rồi đếm.
Thứ Hai. Còn bốn ngày. Thứ Ba. Còn ba. Thứ Tư. Được nửa rồi.
Tao đếm từng ngày đến thứ Sáu như hồi cấp ba đếm ngày đến hè.
Có lần thằng bạn tao hỏi: mày làm gì ở công ty?
Tao nói: tao là senior marketing manager.
Nó hỏi lại: không, tao hỏi mày LÀM GÌ. Mỗi ngày mày ngồi đó, mày làm cái gì?
Tao im.
Không phải tao không biết trả lời. Tao biết. Tao họp. Tao duyệt. Tao review. Tao feedback. Tao align. Tao sync. Tao follow up.
Nhưng mà tao làm cái gì?
Tao không biết.
Hồi lương sáu triệu, tao biết. Tao viết content. Tao chạy ads. Tao tự tay làm từ đầu đến cuối. Tao biết mình đang làm gì, vì tao nhìn thấy nó. Cái bài viết đó là của tao. Cái campaign đó tao nghĩ ra. Tao thức đêm vì nó. Tao vui vì nó.
Bây giờ tao quản lý năm người. Năm người làm những thứ tao từng làm. Tao ngồi trên, nhìn xuống, gật hoặc lắc. Rồi đi họp tiếp.
Có hôm tao ngồi trong phòng họp, mười hai người xung quanh, ai cũng mở laptop, ai cũng nói, mà tao thấy mình đang ở dưới nước. Nghe tiếng người nói nhưng không rõ. Thấy miệng họ động nhưng không hiểu.
Tao gật đầu. Nói "sounds good". Rồi về bàn.
Tối đó tao về nhà, mở Netflix. Lướt mười lăm phút không chọn được phim. Tắt. Mở điện thoại. Lướt LinkedIn. Thấy thằng cùng khóa vừa được promote lên director. Tao like. Rồi tắt.
Nằm xuống. Nhìn trần nhà.
Ba mươi triệu.
Nếu tao nghỉ, tao sẽ mất cái gì? Tao liệt kê trong đầu. Lương. Bảo hiểm. Chỗ đậu xe. Cái danh thiếp có chữ "Senior Manager". Cái cảm giác khi ai hỏi mày làm gì, tao có câu trả lời nghe được.
Nếu tao ở lại, tao mất cái gì?
Tao không liệt kê được. Vì tao không biết cái tao đang mất nó tên là gì.
Nó không phải tiền. Không phải thời gian. Không phải sức khỏe.
Nó là cái gì đó tao từng có hồi sáu triệu mà bây giờ không còn.
Hồi đó tao mệt. Mệt thật. Nhưng mà tao không đếm ngày. Tao không đếm vì tao không cần thứ Sáu đến cứu tao.
Bây giờ, mỗi sáng thứ Hai, tao cần được cứu.
Tháng trước, công ty tao tổ chức team building. Đi Đà Lạt. Hai ngày một đêm. Có trò chơi, có lửa trại, có "chia sẻ cảm xúc".
Đến phần chia sẻ, sếp tao nói: anh muốn mọi người nói một điều mình yêu thích nhất ở công việc này.
Mọi người nói. Đồng nghiệp tốt. Lương ổn. Được học hỏi. Văn phòng đẹp.
Đến lượt tao. Tao cười. Nói: em thích cái view từ tầng mười hai.
Mọi người cười. Sếp cười. Qua.
Nhưng tao nói thật.
Cái duy nhất tao thích ở công việc này là cái view từ tầng mười hai. Buổi chiều, khi họp xong, tao hay đứng ở cửa kính nhìn xuống. Xe chạy, người đi, nhỏ xíu. Tao nhìn mà thấy nhẹ. Vì mấy phút đó tao không phải là senior manager. Tao chỉ là một người đang đứng nhìn.
Rồi chuông điện thoại reo. Tao quay lại.
Thứ Hai. Còn bốn ngày.
Tao có ba mươi triệu một tháng.
Tao có mọi thứ mà thằng tao hồi sáu triệu từng mơ.
Mà thằng tao hồi sáu triệu thì không bao giờ đếm ngày.