Mỗi năm về nhà một lần, mỗi lần ngồi được nửa tiếng
Going Home Once a Year, Staying Half an Hour Each Time
Tao về quê mỗi năm một lần. Tết.
Không phải tao không muốn về nhiều hơn. Mà mỗi lần về, tao không biết ngồi đâu.
Nhà ba phòng. Phòng khách có bộ bàn ghế gỗ ba mua từ hồi tao còn học cấp hai. Cái quạt trần vẫn kêu cọt kẹt. Tivi vẫn để kênh thời sự. Mọi thứ y như cũ.
Nhưng tao thì khác rồi.
Tao ngồi xuống ghế. Má rót nước. Ba hỏi công việc sao rồi. Tao nói ổn. Ba gật đầu. Má hỏi có người yêu chưa. Tao nói chưa. Má thở dài.
Hết.
Ba quay lại xem tivi. Má đi vô bếp. Tao ngồi đó, cầm ly nước, nhìn cái quạt trần quay.
Nửa tiếng.
Tao đứng dậy nói con đi gặp mấy đứa bạn. Má nói ừ, tối về ăn cơm. Ba không nói gì.
Tao ra khỏi nhà, thở được.
Rồi tao tự hỏi, sao nhà mình mà tao phải thở như vừa thoát khỏi cái gì.
***
Hồi nhỏ không vậy.
Hồi nhỏ tao nằm võng với ba, ba kể chuyện ma. Tao sợ mà vẫn đòi nghe. Má nấu chè, ba con ngồi ăn ngoài hiên. Muỗi cắn mà không ai muốn vô nhà.
Hồi đó tao không cần nghĩ mình thuộc về đâu. Vì tao ở đây. Ở nhà. Vậy thôi.
Không biết từ lúc nào nó đổi.
Có thể là từ hồi tao lên Sài Gòn học đại học. Mỗi lần gọi về, má hỏi ăn uống sao, tao nói đủ. Ba hỏi tiền còn không, tao nói còn. Cuộc gọi năm phút. Rồi ba phút. Rồi tao gửi tin nhắn thay cho gọi.
Có thể là từ hồi tao bắt đầu đi làm. Lương tháng đầu tao gửi về cho má ba triệu. Má nói con giữ mà xài. Tao nói không sao. Tháng sau tao vẫn gửi. Tháng sau nữa cũng gửi. Rồi nó thành thói quen. Tiền gửi đều. Nhưng cuộc gọi thì không.
Có thể là từ hồi tao về Tết năm đó, ba nói một câu gì đó về chuyện tao nên về quê làm việc, tao nổi nóng, nói ba không hiểu gì hết. Má ngồi giữa, không nói. Ba đứng dậy đi ra sau nhà. Tao ngồi đó, biết mình sai, mà không mở miệng xin lỗi được.
Từ đó, mỗi lần về, tao và ba nói chuyện như hai người quen biết. Lịch sự. Hỏi thăm. Gật đầu. Không ai đụng vào cái gì sâu hơn mặt nước.
***
Năm ngoái, má gọi nói ba bị đau lưng, đi khám bác sĩ nói thoái hóa cột sống. Tao hỏi có cần tao về không. Má nói không, ba nói không sao.
Tao không về.
Tao gửi tiền. Gửi nhiều hơn bình thường. Như thể tiền có thể thay cho việc tao ngồi đó, đấm lưng cho ba, nghe ba kêu đau.
Đêm đó tao nằm trong phòng trọ, nhìn lên trần nhà. Phòng trọ sáu triệu một tháng, có máy lạnh, có wifi, có khóa cửa riêng. Đầy đủ hết.
Mà tao thấy trống.
Không phải trống vì thiếu đồ. Trống vì tao biết, cách đây tám trăm cây số, ba tao đang nằm đau, và tao thì đang nằm đây, trong cái phòng đầy đủ tiện nghi, gửi tiền về rồi tự nhủ mình đã làm đủ rồi.
***
Tết năm nay tao về.
Ba gầy hơn. Lưng hơi còng. Tóc bạc nhiều hơn tao nhớ.
Tao ngồi xuống ghế. Má rót nước. Ba hỏi công việc sao rồi. Tao nói ổn.
Nhưng lần này tao không đứng dậy sau nửa tiếng.
Tao ngồi đó. Im. Nhìn ba xem tivi. Nhìn má đi ra đi vô. Nghe cái quạt trần kêu cọt kẹt.
Ba bỗng nói, cái quạt này hư rồi, để ba kêu thợ sửa.
Tao nói để con sửa cho.
Ba nhìn tao. Không nói gì. Rồi gật đầu.
Tao bắc ghế, tháo cái quạt ra, lau bụi, tra dầu, lắp lại. Mất hơn tiếng đồng hồ. Ba đứng dưới nhìn, thỉnh thoảng nói coi chừng té.
Xong, tao bật quạt lên. Nó quay êm. Không kêu nữa.
Ba nói, giỏi ha.
Hai chữ. Giỏi ha.
Tao không biết sao, tao muốn khóc.
Không phải vì hai chữ đó hay ho gì. Mà vì tao nhận ra, lâu lắm rồi, tao với ba không làm chung một cái gì. Lâu lắm rồi, tao không đứng đủ gần để nghe ba nói câu bình thường như vậy.
***
Tối đó tao ở nhà ăn cơm. Má nấu canh chua. Ba ăn chậm vì đau lưng, phải ngồi nghiêng. Tao gắp cá bỏ vô chén ba. Ba không nói gì. Má nhìn, cũng không nói gì.
Ba người ngồi ăn cơm. Im lặng. Nhưng không phải loại im lặng khó chịu.
Loại im lặng mà, lâu lắm rồi, tao mới thấy lại.
Đêm đó tao nằm ở phòng cũ. Cái giường hồi nhỏ, chật quá, chân tao thò ra ngoài. Mền cũ, có mùi nắng. Ngoài hiên, má với ba nói chuyện gì đó nhỏ nhỏ, tao nghe không rõ.
Tao nằm đó, nghĩ.
Tao đã đi xa bao lâu rồi. Không phải xa về khoảng cách. Mà xa vì tao cứ nghĩ mình phải thành cái gì đó rồi mới xứng đáng ngồi đây.
Gửi tiền về. Mua quà. Báo tin tốt. Giấu tin xấu. Tao nghĩ đó là có hiếu.
Nhưng ba tao không cần tao giỏi. Ba chỉ cần tao ngồi đó. Sửa cái quạt. Gắp miếng cá. Nghe ba nói giỏi ha.
Vậy thôi.
Mà tao mất mấy năm mới hiểu.