Mỗi sáng thứ Hai tao đều muốn ói
Every Monday Morning I Wanted to Throw Up
Tao không ghét công việc.
Tao ghét cái cảm giác trước khi đi làm.
Chủ nhật tối, khoảng chín giờ, bụng tao bắt đầu quặn. Không phải đau bụng thường. Kiểu như có ai bóp nhẹ bên trong, rồi thả, rồi bóp lại.
Tao biết nó là gì. Tao sợ.
Không phải sợ sếp. Sếp tao bình thường, không quát, không chửi. Không phải sợ đồng nghiệp. Mấy đứa cũng vui, cũng hay rủ ăn trưa.
Tao sợ cái cuộc họp sáng thứ Hai.
Mỗi tuần, cả team ngồi lại, mỗi người báo cáo mình đã làm gì tuần trước. Đơn giản vậy thôi. Ai cũng nói, ai cũng nghe, rồi qua.
Nhưng tao thì khác.
Tao chuẩn bị từ tối Chủ nhật. Viết ra giấy. Đọc lại. Sửa. Đọc lại lần nữa. Tao tập nói một mình trong phòng. Tao sợ mình nói xong mà mọi người im lặng. Tao sợ sếp hỏi thêm một câu mà tao không biết trả lời. Tao sợ thằng ngồi cạnh nó nói hay hơn tao, rõ ràng hơn tao, tự tin hơn tao.
Tao hai bảy tuổi. Đi làm được ba năm. Ba năm rồi mà sáng thứ Hai nào tao cũng muốn ói.
Có lần tao kể cho con bạn nghe. Nó cười. "Mày lo xa quá. Ai mà để ý mày nói gì."
Tao biết. Tao biết không ai để ý. Nhưng cái biết đó không giúp được gì.
Vì cái sợ nó không nằm ở chỗ người ta có để ý hay không. Nó nằm ở chỗ tao tự để ý mình.
Tao ngồi trong cuộc họp, tim đập nhanh, tay lạnh, miệng khô. Đến lượt tao, tao nói. Giọng bình thường. Không ai nhíu mày. Không ai thắc mắc. Sếp gật đầu, qua người tiếp theo.
Vậy thôi.
Nhưng tao về chỗ ngồi, tay vẫn run.
Tao tự hỏi hoài. Tao sợ cái gì? Sợ bị đuổi? Chưa bao giờ bị cảnh cáo. Sợ bị chê? Chưa ai chê. Sợ bị cười? Không ai cười.
Vậy mà tao vẫn sợ.
Có tuần tao xin nghỉ thứ Hai. Nói bị sốt. Nằm nhà, nhẹ cả người. Nhưng đến chiều thì lại lo. Lo vì nghỉ thì tuần sau phải báo cáo gấp đôi. Lo vì sếp có nghĩ gì không. Lo vì mấy đứa có thấy tao vô trách nhiệm không.
Tao trốn được một ngày thì lo thêm ba ngày.
Có đợt tao thử đi gặp bác sĩ. Bác sĩ hỏi tao mấy câu, tao trả lời. Bác sĩ nói tao bị rối loạn lo âu nhẹ. Kê thuốc. Tao uống được hai tuần rồi bỏ. Không phải vì thuốc không tốt. Mà vì tao sợ mình phải phụ thuộc vào thuốc.
Sợ chồng sợ.
Mẹ tao gọi điện hỏi công việc thế nào. Tao nói ổn. Mẹ hỏi có vui không. Tao nói vui. Mẹ nói cố gắng lên con.
Tao cúp máy, ngồi một mình.
Có đêm tao nằm nghĩ. Nếu mai tao chết thì sao? Không phải muốn chết. Chỉ là nghĩ. Nếu mai không phải thức dậy, không phải đi họp, không phải mở miệng trước mười mấy người, thì sao?
Rồi tao thấy sợ luôn cái ý nghĩ đó.
Tao kể cho thằng bạn thân. Nó nghe xong, im một lúc. Rồi nó nói: "Tao cũng vậy. Nhưng tao sợ khác mày. Tao sợ một ngày nào đó mình già mà vẫn sợ."
Câu đó tao nhớ đến giờ.
Vì tao nhận ra, cái sợ lớn nhất không phải cuộc họp sáng thứ Hai. Không phải sếp. Không phải đồng nghiệp.
Cái sợ lớn nhất là tao sợ mình sẽ sợ mãi.
Sáng nay thứ Hai. Tao vẫn đi làm. Bụng vẫn quặn. Tay vẫn lạnh.
Nhưng tao đi.
Không phải vì hết sợ. Mà vì tao chưa biết làm gì khác ngoài đi.