Mười hai người trong group chat, tao không biết nhắn ai
Twelve People in the Group Chat and No One to Text
Group chat tên "Hội anh em chiến hữu."
Mười hai người.
Nó lập từ hồi đại học. Hồi đó ngày nào cũng nhắn. Rủ đi ăn, rủ đi nhậu, rủ ngồi cà phê nói linh tinh đến khuya. Ai cũng nói mọi thứ. Chuyện thi rớt, chuyện thích con bé lớp kế bên, chuyện ba mẹ cãi nhau, chuyện không biết mai mốt làm gì.
Bây giờ group chat vẫn còn. Mười hai người vẫn đủ. Không ai rời.
Nhưng tao mở lên, tin nhắn cuối cùng là ba tuần trước. Thằng Hùng gửi meme. Hai người thả like. Hết.
---
Tao hai mươi bảy tuổi.
Đi làm được bốn năm. Công ty thứ hai. Lương đủ sống, không dư. Thuê phòng trọ ở Bình Thạnh, hai mươi mét vuông, có cái cửa sổ nhìn ra bức tường nhà người ta.
Tối nào cũng về phòng khoảng bảy giờ. Nấu mì hoặc đặt cơm. Ăn xong lướt điện thoại. Đôi khi mở Netflix. Đôi khi không. Đôi khi chỉ nằm nhìn trần nhà.
Không phải buồn. Không phải vui. Chỉ là trôi.
---
Thứ bảy tuần trước, thằng Dũng đăng ảnh đám cưới. Nó cưới con bé quen hồi năm ba.
Ảnh đẹp. Vợ nó cười tươi. Nó mặc vest trắng, trông khác hẳn hồi xưa hay mặc quần đùi chạy xe đi ăn bún bò.
Tao bấm like. Comment "Chúc mừng bro." Nó thả tim.
Rồi tao lướt tiếp.
Thằng Phú đăng ảnh con mới sinh. Thằng Toàn check-in ở Singapore đi công tác. Con Linh khoe căn hộ mới mua ở quận 9.
Tao lướt hết. Like hết. Chúc mừng hết.
Rồi tao tắt điện thoại, nằm xuống.
Cái trần nhà vẫn vậy.
---
Không phải tao ganh. Tao mừng cho tụi nó thật. Mỗi đứa đều vất vả theo kiểu riêng. Thằng Dũng từng suýt chia tay ba lần. Thằng Phú từng nợ tiền phải bán xe. Con Linh từng khóc trong toilet công ty vì bị sếp mắng.
Tao biết hết. Vì hồi đó tụi nó kể tao nghe.
Nhưng bây giờ, tụi nó không kể nữa.
Không phải giấu. Chỉ là không cần. Tụi nó có người khác để kể rồi. Vợ, chồng, đồng nghiệp thân, bạn mới.
Tao cũng không kể. Không phải không muốn. Chỉ là mở group chat lên, nhìn cái tên "Hội anh em chiến hữu," tao không biết bắt đầu từ đâu.
Nhắn gì? "Tao thấy lạc lõng"? "Tao không biết mình đang sống kiểu gì"?
Nghe vừa nặng nề vừa vô duyên.
---
Tháng trước tao đi uống cà phê với thằng Hùng. Hai đứa ngồi gần hai tiếng.
Nó kể chuyện công ty. Tao kể chuyện công ty. Nó hỏi tao có người yêu chưa. Tao nói chưa. Nó nói "Từ từ, duyên tới thì tới."
Tao nói "Ừ."
Rồi hết chuyện.
Hai đứa ngồi lướt điện thoại mỗi đứa một bên. Uống hết ly cà phê. Nó nói "Thôi về ha." Tao nói "Ừ, về."
Về đến phòng, tao thấy mệt hơn lúc đi.
Không phải vì thằng Hùng tệ. Nó vẫn tốt. Vẫn là thằng bạn cũ. Nhưng tao ngồi đó hai tiếng mà không nói được câu nào tao thật sự muốn nói.
Tao không biết câu đó là câu gì. Chỉ biết nó mắc kẹt ở đâu đó trong ngực.
---
Công ty tao có ba mươi người. Tao ngồi cạnh hai đứa, ngày nào cũng chào, cũng cười, cũng nói chuyện deadline. Trưa đi ăn chung. Chiều uống trà chung.
Nhưng tao không biết tụi nó buồn chuyện gì. Tụi nó cũng không biết tao buồn chuyện gì.
Không ai hỏi. Không phải vì ác. Chỉ là không ai nghĩ tới.
Tao cũng không hỏi.
---
Có lần tao đi sinh nhật đứa bạn đồng nghiệp. Quán bar, nhạc to, đèn mờ. Hai mươi mấy người.
Tao đứng ở góc, cầm ly bia, nhìn mọi người nói cười.
Ai cũng đang nói chuyện với ai đó. Ai cũng đang cười vì cái gì đó. Ai cũng thuộc về một nhóm nhỏ trong cái nhóm lớn.
Tao đứng đó. Không biết chen vào đâu. Không phải không được chào đón. Ai thấy tao cũng cười, cũng kéo lại, cũng rót bia.
Nhưng tao biết. Nếu tao đi về bây giờ, mười phút sau không ai nhớ.
Tao đi về thật. Mười phút sau, không ai nhắn.
---
Tao nghĩ nhiều về chuyện này.
Không phải kiểu "tao bị bỏ rơi." Không ai bỏ rơi tao. Không ai ghét tao. Không ai cố tình.
Chỉ là tao đứng giữa đám đông mà thấy mình như đang đứng ở chỗ khác.
Mọi người đều có cái gì đó. Gia đình, mối quan hệ, mục tiêu, đam mê, ít nhất là một cái gì đó neo họ lại.
Tao nhìn quanh, không thấy cái neo nào.
---
Đêm qua tao mở group chat.
Gõ: "Tụi mày ơi, tao nhớ hồi đó."
Nhìn mấy chữ đó. Xóa.
Gõ lại: "Ai rảnh cuối tuần không?"
Nhìn. Xóa.
Tắt điện thoại. Nằm xuống.
Cái trần nhà vẫn vậy.
Mười hai người trong group chat.
Tao không biết nhắn ai.
眾人皆有餘,而我獨若遺
Chúng nhân giai hữu dư, nhi ngã độc nhược di
Người đời đều có dư, riêng ta dường như thiếu thốn.
Everyone has more than enough; I alone seem to have lost everything.
— Lão Tử, Đạo Đức Kinh, Chương 20
Diễn giải
Interpretation
Lão Tử nói câu đó hai ngàn mấy trăm năm trước. Ổng nói, người ta ai cũng có dư, riêng ta thì dường như thiếu. Nghe quen không? Mày lướt Facebook, đứa nào cũng có gì đó. Đứa có vợ, đứa có con, đứa có nhà, đứa có sự nghiệp. Ai cũng dư. Ai cũng đầy. Còn mày mở group chat lên, mười hai người, mà không biết nhắn ai. Nhưng Lão Tử không nói câu đó kiểu than thở. Ổng nói như đang mô tả. Như đang nhìn xuống rồi nói, ừ, tao khác. Tao không có cái mà người ta có. Mà tao cũng không biết mình cần nó không. Cái lạc lõng, nó không phải vì mày tệ. Nó không phải vì mày bị bỏ rơi. Nó chỉ là mày đang đứng ở chỗ mà chưa ai đặt tên. Kể cả mày cũng chưa biết gọi nó là gì. Mười hai người trong group chat. Không ai đi. Nhưng mày vẫn thấy trống.
Lao Tzu said that over two thousand years ago. He said, everyone seems to have plenty, but I alone seem to lack. Sound familiar? You scroll through Facebook and everyone has something. This one has a wife, that one has a kid, another has a house, another has a career. Everyone has plenty. Everyone is full. And you open the group chat. Twelve people. And you don't know who to text. But Lao Tzu didn't say it like a complaint. He said it like a description. Like he looked around and just noted, yeah, I'm different. I don't have what they have. And I don't even know if I need it. The loneliness isn't because you're bad at something. It's not because you were abandoned. It's just that you're standing in a place no one has named yet. Not even you. Twelve people in the group chat. No one left. But you still feel empty.