Nó chết lúc tao đang order trà sữa
He Died While I Was Ordering Bubble Tea
Tao nhớ rõ lắm.
Lúc đó tao đang đứng xếp hàng ở quán trà sữa gần công ty. Trưa thứ Năm. Nắng. Tao đang lướt menu, phân vân giữa oolong sữa hay matcha đá xay. Tao nhớ vì tao còn chụp cái menu gửi cho thằng Phúc hỏi nó uống gì.
Tin nhắn gửi đi. Hai dấu tick xám.
Tao order. Ngồi chờ. Lướt điện thoại.
Hai tiếng sau, tao biết thằng Phúc chết.
Tai nạn xe. Trên đường đi giao hàng cho khách. Một chiếc container ôm cua. Nó không kịp thắng.
Tao ngồi ở bàn làm việc. Đọc tin nhắn trong group. Đọc đi đọc lại. Chữ rõ ràng mà tao không hiểu. Não tao từ chối xử lý.
Tao mở lại đoạn chat với nó. Cái ảnh menu tao gửi vẫn nằm đó. Hai dấu tick xám. Không bao giờ xanh.
---
Thằng Phúc là bạn tao từ năm lớp 10.
Nó không phải kiểu bạn thân mà tao gặp mỗi tuần. Nó là kiểu bạn mà mấy tháng không nói chuyện, rồi đột nhiên một đêm nó nhắn "mày ngủ chưa" lúc 1 giờ sáng. Rồi hai đứa nói chuyện tới 4 giờ. Rồi lại biến mất mấy tháng.
Nó là kiểu bạn mà tao nghĩ sẽ luôn ở đó.
Không phải ở đó kiểu gần. Mà ở đó kiểu tồn tại. Kiểu mày biết nó đang sống ở đâu đó trên đời này, và chừng đó là đủ.
Tao chưa bao giờ nghĩ đến chuyện nó không còn tồn tại.
---
Đám tang nó, tao đứng phía sau.
Mẹ nó khóc. Ba nó ngồi im. Em gái nó ôm cái áo khoác của nó, cái áo khoác jean cũ mèm mà hồi đi học nó mặc suốt.
Tao nhìn cái quan tài. Gỗ sáng màu. Hoa trắng.
Tao không khóc.
Tao không biết tại sao. Tao đứng đó. Chân hơi tê. Mắt khô. Tao thấy mọi thứ rất rõ. Quá rõ. Cái quạt trần quay chậm. Mùi nhang. Tiếng ai đó xì mũi phía trước.
Tao thấy mình như đang xem phim.
---
Mấy ngày sau đám tang, tao đi làm bình thường.
Sáng dậy. Đánh răng. Pha cà phê. Lên xe. Vào công ty. Họp. Ăn trưa. Làm tiếp. Về.
Không ai ở công ty biết thằng Phúc. Không ai hỏi. Tao cũng không kể.
Tao sống như không có gì xảy ra.
Nhưng mỗi tối, khi tao nằm xuống, tao mở đoạn chat cũ với nó ra đọc.
Những tin nhắn bình thường. Bình thường đến mức vô nghĩa.
"Ê mày xem phim đó chưa" "Chưa. Hay không" "Cũng được. Coi đi" "Ok để cuối tuần"
Cuối tuần đó tao không coi. Cuối tuần sau cũng không. Rồi tao quên.
Bây giờ tao đọc lại mấy dòng đó, tao muốn quay lại nói với mình hồi đó: coi đi. Coi ngay đi. Rồi nhắn lại cho nó. Nói gì cũng được.
Nhưng tao biết, nếu quay lại, tao cũng sẽ không coi. Vì lúc đó tao nghĩ còn nhiều cuối tuần lắm.
---
Tháng đầu tiên, tao hay giật mình.
Đang đi ngoài đường, thấy ai mặc áo khoác jean, tao quay lại nhìn. Không phải nó. Biết không phải. Nhưng vẫn quay lại.
Đang lướt Facebook, thấy tên Phúc. Phúc khác. Nhưng tim tao vẫn nhói một cái.
Đêm nào đó tao nằm mơ. Nó ngồi ở quán cà phê. Tao đi vào. Nó nhìn tao cười. Tao nói "tưởng mày chết rồi." Nó nói "ừ."
Rồi tao tỉnh dậy.
Tao nằm im. Trần nhà tối. Quạt quay.
Lần đầu tiên tao khóc.
---
Tháng thứ ba, tao bắt đầu sợ.
Không phải sợ ma. Sợ cái khác.
Tao sợ mọi thứ quanh tao cũng sẽ biến mất như vậy. Đột ngột. Không báo trước. Không kịp nói câu nào.
Tao nhìn mẹ tao nấu cơm. Bình thường. Nhưng tao nghĩ: nếu một ngày bà không còn đứng đó thì sao.
Tao nhìn con mèo nằm trên sofa. Nghĩ: nó sống được mấy năm nữa.
Tao nhìn cái cây trước nhà. Nghĩ: cái cây này cũng sẽ chết.
Mọi thứ tao nhìn, tao đều thấy cái chết ở trong đó.
Tao không điên. Tao biết tao không điên. Nhưng tao không tắt được cái suy nghĩ đó.
---
Tháng thứ sáu, tao gặp một ông anh.
Ông anh này lớn hơn tao mười tuổi. Vợ ổng mất vì ung thư hai năm trước.
Tao không hỏi ổng về chuyện đó. Ổng tự kể.
Ổng nói: "Hồi đó tao cũng như mày. Nhìn đâu cũng thấy chết. Sợ. Sợ lắm. Rồi một ngày tao hiểu. Không phải tao sợ chết. Tao sợ vì lần đầu tiên tao thấy mọi thứ là thật. Trước đó tao sống như đang diễn. Sau đó tao mới thực sự nhìn."
Tao không hiểu lắm lúc đó.
Nhưng bây giờ, gần một năm sau, tao bắt đầu hiểu.
---
Tao không còn sợ nữa. Hay đúng hơn, tao vẫn sợ, nhưng cái sợ nó khác.
Trước kia tao sống mà không nghĩ. Đi làm, đi chơi, ăn, ngủ, lướt điện thoại. Mọi thứ trôi qua. Tao trôi theo.
Bây giờ tao biết mọi thứ sẽ không trôi mãi.
Tao gọi cho mẹ nhiều hơn. Không phải vì hiếu thảo. Vì tao muốn nghe giọng bà.
Tao ngồi uống cà phê một mình, không lướt điện thoại. Nhìn xe cộ. Nhìn người đi. Nhìn trời.
Tao biết tao đang ngồi đây. Và một ngày tao sẽ không ngồi đây nữa.
Không phải buồn. Chỉ là thật.
---
Điện thoại tao vẫn còn đoạn chat với thằng Phúc.
Tao không xóa. Cũng không mở ra đọc mỗi ngày nữa.
Nó nằm đó. Như nó từng nằm đó. Hai dấu tick xám.
Đôi khi tao lướt qua, thấy tên nó, tao dừng lại một giây.
Một giây thôi.
Rồi tao đi tiếp.
Thân như bóng chớp có rồi không. Cây cỏ qua xuân xanh rồi úa.
This body is like a flash of lightning — here, then gone. Like spring grass — green, then withered.
— Thiền sư Mãn Giác (Việt Nam)
Diễn giải
Interpretation
Trần Nhân Tông viết: thân như bóng chớp, có rồi không. Cây cỏ xuân tươi, thu héo úa. Nghe thì xa. Nhưng nó gần lắm. Thằng Phúc sáng đó còn nhận tin nhắn. Trưa đó nó không còn. Bóng chớp là vậy. Không phải ẩn dụ. Không phải thơ. Là đúng nghĩa đen. Cây cỏ xuân tươi thu héo. Mẹ mày đang nấu cơm hôm nay. Con mèo đang nằm trên sofa. Cái cây trước nhà đang xanh. Tất cả đều đang ở mùa xuân của nó. Và tất cả đều sẽ đến thu. Biết vậy không phải để buồn. Biết vậy để lần sau mày ngồi uống cà phê, mày thực sự ngồi đó. Không phải lướt điện thoại chờ hết ngày. Ông vua thiền sư viết câu đó không phải để dọa ai. Ổng viết vì ổng đã nhìn thấy. Giống như mày, sau khi thằng Phúc chết, mày cũng bắt đầu nhìn thấy. Câu hỏi là: thấy rồi, mày sống khác không?
Tran Nhan Tong wrote: the body is like a flash of lightning, here then gone. Spring grass is green, autumn grass withers. Sounds distant. But it's close. Phuc was receiving messages that morning. By noon he was gone. A flash of lightning. Not a metaphor. Not poetry. Literally. Spring grass, autumn grass. Your mom is cooking dinner today. The cat is lying on the sofa. The tree out front is green. Everything is in its spring. And everything will reach its autumn. Knowing this isn't meant to make you sad. Knowing this is so the next time you sit with your coffee, you actually sit there. Not scrolling your phone, waiting for the day to end. The monk-king didn't write that line to scare anyone. He wrote it because he had seen. Just like you, after Phuc died, you started seeing too. The question is: now that you've seen, do you live any differently?