Nó đọc tin nhắn tao rồi không trả lời
She Read My Message and Never Replied
Tao quen nó ở quán cà phê gần công ty.
Không phải kiểu phim. Không có mưa, không có nhạc nền. Tao ngồi làm việc, nó ngồi bàn bên cạnh, laptop mở nhưng mắt nhìn ra cửa kính. Tao để ý vì nó gọi cà phê đen không đường, giống tao.
Hôm đó tao không nói gì. Hôm sau cũng không. Hôm sau nữa nó ngồi đúng chỗ cũ, tao mới hỏi: "Wifi hôm nay chậm ghê."
Nó cười. Cười nhẹ thôi. Nhưng đủ để tao nhớ cả tuần.
Tao không phải người giỏi bắt chuyện. Hồi đi học tao thuộc loại ngồi cuối lớp, ai hỏi gì thì trả lời, không ai hỏi thì thôi. Nhưng với nó, tao thấy mình muốn nói. Muốn hỏi. Muốn biết nó làm nghề gì, sống ở đâu, thích ăn gì buổi tối.
Tuần thứ ba, tao xin số.
Nó đưa. Bình thường. Không ngại, không mừng, không gì hết. Đưa như đưa số cho đồng nghiệp.
Tao nhắn tin tối đó. "Hôm nay quán đổi nhạc, nghe lạ ghê." Nó trả lời: "Ừ, mình cũng thấy." Tao đọc đi đọc lại chữ "mình" đó ba lần. Ngu thiệt.
Hai tháng. Tao nhắn tin mỗi ngày. Nó trả lời mỗi ngày. Nhưng luôn là tao nhắn trước. Luôn là tao hỏi. Luôn là tao tìm lý do để nói chuyện tiếp.
Nó không bao giờ hỏi tao hôm nay thế nào. Không bao giờ gửi cái gì đó vì nghĩ đến tao. Không bao giờ.
Tao biết. Nhưng tao giả vờ không biết.
Thằng bạn tao nói: "Mày thử ngừng nhắn đi. Xem nó có nhắn không."
Tao ngừng. Một ngày. Hai ngày. Ba ngày.
Điện thoại im. Không một tin nhắn.
Ngày thứ tư tao chịu không nổi, nhắn: "Dạo này bận không?"
Nó đọc. Hai dấu tích xanh. Không trả lời.
Tao nhìn màn hình cả tiếng đồng hồ. Tắt rồi mở. Mở rồi tắt. Kiểm tra mạng, kiểm tra âm lượng, như thể vấn đề nằm ở điện thoại chứ không phải ở câu trả lời.
Đêm đó tao nằm nghĩ.
Tao nghĩ tao làm gì sai. Nghĩ lại từng tin nhắn, từng câu nói, từng lần gặp. Có phải tao nói nhiều quá? Hay tao nhạt quá? Hay tao không đủ vui, không đủ hay, không đủ gì đó mà tao không biết?
Tao lật qua lật lại trên giường. Trần nhà tối. Quạt quay. Tiếng xe ngoài đường.
Rồi tao mở điện thoại lần nữa. Hai dấu tích xanh vẫn nằm đó.
Tuần sau tao vẫn ra quán. Nó không có.
Tuần sau nữa cũng không.
Tao vẫn ngồi chỗ cũ, vẫn gọi cà phê đen không đường, vẫn mở laptop. Nhưng mắt cứ nhìn ra cửa.
Một tháng sau, tao thấy nó. Không phải ở quán. Ở trên mạng. Nó đăng ảnh với một thằng. Cười. Cười kiểu tao chưa bao giờ thấy nó cười với tao.
Tao không giận.
Tao chỉ thấy trống.
Kiểu như mày đi bộ trên con đường dài, tưởng phía trước có cái gì đó, rồi đến nơi thì chỉ là ngã ba. Không có gì chờ mày ở đó. Con đường không hứa gì với mày cả. Mày tự đi, tự tưởng tượng, tự hy vọng.
Tao kể cho thằng bạn nghe. Nó nói: "Thì nó không thích mày. Bình thường."
Bình thường.
Hai chữ đó nặng hơn tao tưởng.
Vì tao biết nó bình thường. Tao biết nó không nợ tao gì. Nó không hứa gì. Không nói gì cho tao hy vọng. Tao tự hy vọng. Tao tự xây cái gì đó trong đầu rồi tao tự đau khi cái đó không có thật.
Nhưng biết thì biết, mà đau thì vẫn đau.
Tao xóa tin nhắn. Xóa số. Xóa hết.
Rồi tối đó tao lại mở thùng rác, khôi phục lại. Đọc lại từ đầu. Từ câu "Wifi hôm nay chậm ghê" đến hai dấu tích xanh cuối cùng.
Tao đọc như đọc nhật ký của một thằng khác. Một thằng cứ cho đi mà không ai xin.
Ba tháng sau tao mới thực sự xóa. Không phải vì hết đau. Mà vì tao mệt.
Mệt kiểu không còn sức để giữ nữa.
Bây giờ thỉnh thoảng tao vẫn uống cà phê đen không đường. Vẫn ngồi quán. Nhưng không nhìn ra cửa nữa.
Không phải vì tao quên. Mà vì tao biết, cửa đó không mở cho tao.
天地不仁,以萬物為芻狗
Thiên địa bất nhân, dĩ vạn vật vi sô cẩu
Trời đất không thiên vị, coi vạn vật như nhau.
Heaven and earth are impartial — they treat all things as equal.
— Lão Tử, Đạo Đức Kinh, Chương 5
Diễn giải
Interpretation
Lão Tử nói trời đất không thiên vị ai. Coi vạn vật như chó rơm. Nghe lạnh. Nhưng nghĩ lại thì không phải lạnh. Mà là thật. Trời không nợ mày một mối tình đẹp. Người ta không nợ mày một tin nhắn trả lời. Mày thích người ta, đó là chuyện của mày. Người ta không thích mày, đó là chuyện của người ta. Trời đất không đứng về phía nào cả. Thằng trong câu chuyện nó đau không phải vì con gái đó ác. Nó đau vì nó tưởng vũ trụ phải công bằng. Tao cho đi thì phải nhận lại. Tao tốt thì phải được thương. Nhưng đời đâu có chạy kiểu đó. Cà phê đen không đường, hai đứa uống giống nhau, nhưng điều đó không có nghĩa gì cả. Trời đất không xếp đặt. Không se duyên. Không thiên vị. Biết vậy thì đau ít hơn không? Chắc không. Nhưng ít nhất thì thôi đổ lỗi. Thôi hỏi tại sao. Thôi tìm lý do ở chỗ không có lý do.
Laozi said heaven and earth are impartial. They treat all things like straw dogs. Sounds cold. But think about it and it's not cold. It's just true. The sky doesn't owe you a beautiful love story. She doesn't owe you a reply. You liked her, that's your business. She didn't like you, that's hers. Heaven and earth don't take sides. The guy in the story didn't hurt because the girl was cruel. He hurt because he assumed the universe should be fair. I give, so I should receive. I'm good, so I should be loved. But life doesn't work that way. Black coffee, no sugar. They both drank the same thing, but that meant nothing. Heaven and earth don't arrange things. Don't play matchmaker. Don't pick favorites. Does knowing this make it hurt less? Probably not. But at least you stop blaming. Stop asking why. Stop looking for reasons where there are none.