Nó nói yêu tao, tao nằm thức cả đêm
She Said She Loved Me and I Stayed Up All Night
Nó nói yêu tao lần đầu vào một tối thứ năm.
Không có nến. Không có nhạc. Nó đang rửa chén, tao đang ngồi lướt điện thoại trên sofa. Nó quay lại, tay còn ướt, nói: "Em yêu anh."
Tao cười. Nói yêu lại. Rồi hôn nó.
Đêm đó tao nằm thức.
Không phải vì vui. Không phải vì cảm động.
Mà vì sợ.
---
Tao hai mươi tám tuổi. Yêu lần này là lần thứ ba.
Lần đầu, tao mười chín. Con bé cùng lớp đại học. Yêu nhau hai năm. Nó đi du học, nói sẽ giữ liên lạc. Ba tháng sau nó có người mới. Tao biết qua story Instagram.
Lần hai, tao hai mươi ba. Chị hơn tao hai tuổi, làm cùng công ty. Yêu nhau một năm rưỡi. Chia tay vì tao "không biết mình muốn gì." Chị nói vậy. Tao không cãi được vì tao cũng không biết.
Lần ba. Lần này.
Nó tên Hà. Quen nhau qua một thằng bạn chung. Đi cà phê lần đầu, nói chuyện ba tiếng không hết. Tao về nhà, lần đầu tiên trong đời tao nghĩ: "Ừ, chắc là người này."
Sáu tháng sau nó nói yêu tao.
Và tao nằm thức cả đêm.
---
Tao không kể cho ai chuyện này. Vì nói ra nghe ngu.
Người ta được yêu thì vui. Tao được yêu thì hoảng.
Đêm đó tao nằm nghĩ đủ thứ. Nghĩ kiểu: nó nói yêu, vậy bao giờ nó sẽ thôi yêu? Nó nói yêu, vậy tao phải làm gì để xứng đáng? Nó nói yêu, vậy nếu tao làm sai một cái gì đó, nó có rút lại không?
Tao biết mấy câu hỏi đó vô lý. Nhưng chúng nó cứ chạy trong đầu, như cái quạt trần xoay hoài không tắt được.
Sáng hôm sau Hà hỏi: "Anh ngủ ngon không?"
Tao nói: "Ngon."
Đó là lần đầu tiên tao nói dối nó.
---
Tuần sau đó, tao bắt đầu để ý những thứ lạ.
Nó nhắn tin chậm hơn bình thường, tao nghĩ: nó chán tao rồi.
Nó đi ăn với bạn mà không rủ tao, tao nghĩ: nó đang tách ra.
Nó khen một thằng diễn viên trên TV đẹp trai, tao nghĩ: tao không đủ.
Tao không nói ra. Tao giấu hết. Vì tao biết nói ra thì nó sẽ nghĩ tao yếu đuối. Hoặc tệ hơn, nó sẽ nghĩ tao kiểm soát.
Nên tao cười. Tao tỏ ra bình thường. Tao nói "ừ" và "không sao" rất nhiều.
Nhưng bên trong, tao đang đếm. Đếm từng dấu hiệu. Như người canh lửa, sợ nó tắt bất cứ lúc nào.
---
Một tháng sau, Hà nói: "Dạo này anh lạ lắm."
Tao hỏi lạ sao.
"Em không biết. Anh ở đây mà em thấy anh không ở đây."
Tao im.
Vì nó nói đúng.
Tao ở đây. Nhưng tao không ở đây. Tao đang ở trong đầu tao, chạy đi chạy lại giữa quá khứ và tương lai, cố đoán xem lần này sẽ đổ vỡ kiểu gì.
Tao yêu Hà. Tao biết chắc điều đó. Nhưng tao yêu trong sợ hãi. Kiểu yêu mà tay nắm chặt quá, đến mức cái mình đang giữ bị bóp méo.
---
Một đêm, tao ngồi ngoài ban công hút thuốc. Hà đã ngủ.
Tao tự hỏi: tao sợ cái gì?
Sợ mất nó? Ừ. Nhưng không chỉ vậy.
Tao sợ lúc mất nó, tao sẽ lại trở về thành thằng tao cũ. Thằng mười chín tuổi nằm khóc trong ký túc xá. Thằng hai mươi ba tuổi uống bia một mình đến hai giờ sáng.
Tao không sợ mất Hà. Tao sợ mất cái cảm giác được yêu.
Và khi tao nhận ra điều đó, tao thấy một thứ tệ hơn: tao đang yêu Hà, hay tao đang yêu cái cảm giác có người yêu tao?
---
Tao không có câu trả lời đêm đó. Tao hút hết điếu thuốc rồi vào ngủ.
Nhưng câu hỏi đó không biến mất. Nó nằm đó, như cái gai nhỏ trong giày. Đi vẫn đi được, nhưng mỗi bước đều biết nó ở đó.
Tuần sau, tao nói với Hà.
Không phải nói hết. Tao chưa đủ can đảm. Nhưng tao nói: "Em à, có lúc anh sợ."
Nó hỏi: "Sợ gì?"
"Sợ cái này sẽ hết."
Nó nhìn tao. Lâu. Rồi nó nói: "Anh à, em cũng sợ."
Tao không ngờ.
"Em sợ anh sẽ thấy em không đủ hay. Sợ một ngày anh tỉnh dậy rồi nghĩ sao mình lại ở với con này."
Tao nhìn nó. Nó nhìn tao.
Hai đứa sợ. Cùng một nỗi sợ. Mà không ai nói.
---
Đêm đó tao ngủ được.
Không phải vì hết sợ. Vẫn sợ. Nhưng kiểu sợ khác. Kiểu biết mình sợ, biết nó cũng sợ, và vẫn ở đây.
Tao không biết mối quan hệ này sẽ đi đến đâu. Có thể mười năm nữa tao vẫn ở cạnh Hà. Có thể không.
Nhưng đêm đó, lần đầu tiên, tao không đếm.
Tao chỉ nằm đó. Nghe nó thở. Và thấy đủ.
---
Hôm qua Hà nhắn: "Tối nay ăn gì?"
Tao nhắn lại: "Gì cũng được."
Nó gửi emoji mặt giận.
Tao cười.
Mấy tháng trước, câu "gì cũng được" của tao là né tránh. Là sợ chọn sai, sợ nó không vui.
Bây giờ, "gì cũng được" là thật. Vì tao không quan tâm ăn gì. Tao quan tâm là ngồi với nó.
Nghe thì giống nhau. Nhưng khác.
Tao vẫn sợ. Nhưng tao không giấu nữa.
Và lạ, từ lúc tao thôi giấu, cái sợ nó nhẹ đi. Không mất. Nhưng nhẹ. Như mang ba lô nặng mà có người đi cùng. Ba lô vẫn nặng, nhưng đường thì bớt xa.
寵辱若驚
Sủng nhục nhược kinh
Được yêu hay bị ghét đều khiến ta sợ hãi.
Favor and disgrace are both alarming.
— Lão Tử, Đạo Đức Kinh, Chương 13
Diễn giải
Interpretation
Lão Tử nói được yêu hay bị ghét đều khiến ta sợ hãi. Nghe lạ. Bị ghét thì sợ, ai cũng hiểu. Nhưng được yêu mà sợ? Ừ. Sợ thật. Vì khi chưa có gì, mày không sợ mất. Nhưng khi có rồi, mày bắt đầu canh. Bắt đầu đếm. Bắt đầu nghĩ: bao giờ nó sẽ biến mất? Được yêu nghĩa là có thứ để mất. Và con người sợ mất hơn sợ không có. Thằng trong chuyện, nó không sợ Hà bỏ nó. Nó sợ cái cảm giác trống khi không còn ai yêu. Nó sợ quay lại làm thằng cũ. Nên nó nắm chặt. Nắm đến mức cái mình đang giữ bị bóp nghẹt. Lão Tử không bảo đừng yêu. Ổng chỉ nói: mày biết mày sợ, thì mày mới thôi để cái sợ điều khiển mày. Yêu mà biết sợ, vẫn yêu. Đó mới là yêu thật.
Lao Tzu said being loved and being hated both cause fear. Sounds strange. Being hated, sure, anyone gets that. But being loved? Yeah. It's real. Because when you have nothing, you're not afraid of loss. But once you have something, you start guarding it. Start counting. Start wondering: when will it disappear? Being loved means having something to lose. And people fear loss more than they fear never having. The guy in the story wasn't afraid Ha would leave him. He was afraid of the emptiness when no one loved him anymore. Afraid of becoming the old version of himself. So he gripped tight. So tight that what he was holding got crushed. Lao Tzu didn't say don't love. He just said: when you see your fear for what it is, it stops running you. Loving while knowing you're afraid, and loving anyway. That's the real thing.