Ông già tao gọi điện chỉ hỏi mày ăn cơm chưa
My old man only ever asks if I've eaten
Ông già tao không biết nói chuyện.
Tao nói thật. Từ nhỏ đến lớn, tao chưa bao giờ nghe ổng nói một câu nào dài quá mười từ.
Hồi tao còn học cấp hai, mỗi lần tao bị điểm kém, ổng không la. Ổng nhìn tao một cái rồi đi ra ngoài hút thuốc. Má tao la. Ổng thì không. Tao hồi đó nghĩ ổng không quan tâm.
Hồi thi đại học, tao đậu trường mình muốn. Má tao khóc. Mấy dì mấy cậu gọi điện chúc mừng. Ổng ngồi ở bàn ăn, gắp thêm miếng thịt bỏ vô chén tao, nói: "Ăn đi. Gầy quá."
Hết.
Tao lên Sài Gòn học. Bốn năm đại học, ổng gọi điện đúng mỗi tuần một lần. Chủ nhật. Khoảng bảy giờ tối. Không sớm hơn, không trễ hơn. Tao bắt máy, ổng hỏi: "Mày ăn cơm chưa?" Tao nói ăn rồi. Ổng nói: "Ờ." Im. Rồi cúp.
Có tuần tao bận, không bắt máy. Ổng không gọi lại. Không nhắn tin. Tuần sau gọi đúng giờ, hỏi đúng câu đó.
Tao kể cho mấy đứa bạn nghe, tụi nó cười. "Ba mày ngộ ghê." Tao cũng cười. Nhưng cười xong thì thấy thiếu thiếu cái gì.
---
Năm tao hai mươi lăm, đi làm được hai năm. Lương tháng mười hai triệu. Tao gửi về nhà ba triệu. Không nhiều, nhưng đều.
Má tao gọi cảm ơn. Ổng không nói gì.
Một lần tao về quê, thấy ổng mặc cái áo mới. Hỏi má, má nói: "Ba mày mua. Nói mày gửi tiền về thì phải mặc cho đàng hoàng, không thì mày buồn."
Tao nghe mà đứng im một lúc.
Ổng sợ tao buồn. Nhưng ổng không nói với tao. Ổng nói với má. Rồi má nói lại.
Cả đời ổng nói chuyện với tao thông qua một người khác.
---
Năm tao hai mươi bảy, tao chia tay. Mối tình ba năm.
Tao không kể cho ai. Nhưng chắc giọng tao qua điện thoại khác đi. Vì chủ nhật tuần đó, ổng gọi, hỏi: "Mày ăn cơm chưa?" Tao nói ăn rồi. Ổng im. Bình thường ổng cúp máy. Nhưng lần đó ổng không cúp.
Im khoảng mười giây. Rồi ổng nói: "Mày... khỏe không?"
Ba từ. Mà tao muốn khóc.
Vì tao biết, đối với ổng, hỏi câu đó đã là rất nhiều rồi. Ổng không biết hỏi gì hơn. Ổng không biết nói "ba thương mày" hay "có chuyện gì kể ba nghe". Ổng chỉ biết ngồi đó, giữ máy, im, rồi hỏi "mày khỏe không" bằng cái giọng hơi run.
Tao nói: "Khỏe, ba."
Ổng nói: "Ờ."
Rồi cúp.
---
Tao hay thấy trên mạng người ta nói về "ngôn ngữ tình yêu". Nào là lời nói, nào là hành động, nào là quà cáp, nào là thời gian.
Ổng già tao không thuộc loại nào trong đó.
Ổng không nói. Không ôm. Không mua quà. Không dành thời gian "chất lượng" kiểu ngồi xuống nói chuyện tâm tình.
Ổng chỉ gọi điện hỏi tao ăn cơm chưa. Mỗi tuần. Đúng giờ. Suốt mười năm.
Tao từng nghĩ đó là vì ổng không biết nói gì khác. Đúng. Ổng không biết nói gì khác thật. Nhưng mà cái "không biết nói gì khác" đó, ổng vẫn làm. Mỗi tuần. Không bỏ tuần nào.
Có lần tao bận, tao không bắt máy ba tuần liền. Tuần thứ tư tao gọi lại. Ổng bắt máy liền. Không trách. Không hỏi sao không nghe máy. Chỉ hỏi: "Mày ăn cơm chưa?"
Như không có gì xảy ra. Như ổng không đợi. Nhưng tao biết ổng đợi.
---
Tháng trước tao về quê. Ổng già hơn nhiều. Tóc bạc hết rồi. Lưng còng. Đi chậm.
Tao ngồi ăn cơm với ổng. Hai người. Má đi chùa.
Cả bữa cơm im. Ổng gắp cho tao miếng cá. Tao gắp lại cho ổng miếng thịt. Không ai nói gì.
Ăn xong, ổng rửa chén. Tao nói để con rửa. Ổng nói: "Mày đi xa mệt. Ngồi nghỉ đi."
Tao ngồi nhìn ổng rửa chén. Cái lưng còng. Hai bàn tay chai. Nước chảy.
Tao nghĩ, cả đời ổng thương tao bằng mấy thứ như vậy. Gắp thêm miếng cá. Rửa chén thay. Gọi điện hỏi ăn cơm chưa. Mua áo mới để tao không buồn.
Không có câu nào to tát. Không có khoảnh khắc nào "cinematic". Không ôm nhau khóc ngoài mưa.
Chỉ có một ông già, mỗi chủ nhật, bảy giờ tối, bấm số con, hỏi đúng một câu.
---
Tao ba mươi rồi. Bây giờ mỗi chủ nhật tao gọi trước. Khoảng sáu giờ rưỡi. Trước giờ ổng gọi.
Ổng bắt máy. Hơi ngạc nhiên. Nhưng không nói gì.
Tao hỏi: "Ba ăn cơm chưa?"
Ổng im một giây. Rồi nói: "Ăn rồi."
Rồi im.
Rồi tao nghe, rất nhỏ, ổng cười.
Cái cười đó, tao nghĩ, là câu dài nhất ổng từng nói với tao.