Sinh nhật tao hai mươi tám người tới, mà tao muốn về sớm
Twenty-eight people came to my birthday and I wanted to leave early
Tao tổ chức sinh nhật.
Không phải vì muốn. Mà vì năm ngoái không tổ chức, mấy đứa hỏi sao năm nay im re vậy. Tao nghe câu đó mà thấy mệt. Nên năm nay tao đặt bàn.
Hai mươi tám người tới.
Tao đếm. Không phải vì vui. Mà vì tao ngồi đó, nhìn quanh, tự hỏi mình quen từng đứa từ đâu.
Thằng Hùng, cùng công ty. Nó hay rủ tao đi nhậu. Nhưng mỗi lần nhậu, nó nói chuyện công ty. Sếp thế nào, dự án ra sao, thằng nào sắp lên chức. Tao nghe. Tao cũng góp vài câu. Nhưng chưa bao giờ tao kể cho nó nghe chuyện gì thật sự đang xảy ra trong đầu tao.
Con Linh, bạn đại học. Nó đăng story chúc tao từ chiều, kèm ảnh cũ hồi năm ba. Tao thấy ảnh đó mà lạ. Hồi đó tao cười kiểu khác. Không biết kiểu nào, nhưng khác. Linh tới, ôm tao, nói nhớ mày quá. Rồi nó ngồi xuống, lướt điện thoại.
Đứa nào tới cũng mang theo một câu chúc.
Chúc vui vẻ. Chúc thành công. Chúc sớm có người yêu.
Tao cười, cảm ơn. Nâng ly. Cụng. Uống.
Bàn hai mươi tám người mà ồn dữ lắm. Tiếng cười, tiếng gọi bia, tiếng nhạc từ loa quán. Tao ngồi giữa đám đó, mà trong đầu yên lặng đến kỳ lạ.
Khoảng chín giờ, tao ra ngoài đứng hút thuốc.
Không ai hỏi tao đi đâu.
Tao đứng ngoài vỉa hè, nhìn vô trong qua cửa kính. Hai mươi tám người đang cười, đang nói, đang chụp hình. Bàn tiệc vẫn chạy. Không có tao, nó vẫn chạy.
Tao không giận. Không buồn. Chỉ thấy một thứ gì đó rất rõ mà trước giờ tao cố không nhìn.
Là tao cô đơn.
Không phải kiểu cô đơn vì không có ai. Hai mươi tám người trong đó, đứa nào tao nhắn cũng trả lời. Đứa nào tao rủ đi ăn cũng được. Tao có group chat, có bạn nhậu, có đồng nghiệp hay hỏi thăm.
Nhưng không có ai mà tao có thể gọi lúc ba giờ sáng, nói tao đang sợ, mà không cần giải thích sợ cái gì.
Không có ai mà tao có thể im lặng cạnh họ mười lăm phút, mà cả hai đều không thấy ngại.
Không có ai biết tao thỉnh thoảng nằm trên giường, mở mắt nhìn trần nhà, nghĩ về việc mình đang sống kiểu gì.
Tao quay vô. Ngồi xuống. Cười tiếp.
Thằng Đạt hỏi mày ổn không, mặt mày trắng bệch kìa. Tao nói say rồi. Nó cười, rót thêm bia.
Mười một giờ, mọi người bắt đầu về.
Đứa nào cũng ôm tao. Nói vui quá. Nói năm sau làm nữa nha. Tao gật. Tao cảm ơn. Tao đứng ngoài cửa quán, vẫy tay.
Rồi tao đi bộ về.
Đường khuya mà Sài Gòn vẫn ồn. Xe vẫn chạy. Quán vẫn mở. Người vẫn đông.
Tao đi giữa đám đó, tay cầm cái túi quà ai đó tặng, mà thấy mình nhẹ bẫng. Nhẹ kiểu không có gì giữ mình lại.
Về tới phòng, tao mở cửa.
Phòng tối. Im. Quen thuộc.
Tao không bật đèn. Ngồi xuống giường. Cởi giày.
Điện thoại sáng. Mấy đứa nhắn trong group: "Vui quá mày ơi." "Hình đẹp ghê." "Năm sau làm lớn hơn nha."
Tao đọc. Tao thả like.
Rồi tao tắt điện thoại.
Nằm xuống. Nhìn trần nhà.
Căn phòng này tao ở hai năm rồi. Hai năm mà không có dấu vết gì của ai khác. Không có cái bàn chải thứ hai trong nhà tắm. Không có đôi dép nào lạ ngoài cửa. Không có mùi của ai đó trên gối.
Hai mươi tám người.
Tao nhẩm lại con số đó.
Hai mươi tám người tới sinh nhật tao. Đông hơn nhiều đứa khác. Có đứa sinh nhật chỉ có ba bốn người. Có đứa không ai nhớ.
Tao may mắn hơn. Tao biết.
Nhưng cái may mắn đó không lấp được cái lỗ ở đây.
Tao không biết gọi nó là gì. Cô đơn thì nghe sến. Trống thì nghe như thiếu gì đó. Mà tao không thiếu gì cả.
Tao có đủ bạn. Đủ người quen. Đủ người chúc sinh nhật.
Nhưng tao không có ai.
Hai cái đó khác nhau.
Mà tao mất hai mươi bảy năm mới phân biệt được.
Đêm đó tao không ngủ được. Không phải vì buồn. Mà vì lần đầu tiên tao nhìn thấy rõ một thứ mà trước giờ tao giấu dưới đống lịch hẹn, đống group chat, đống kế hoạch cuối tuần.
Tao cô đơn giữa một đám đông mà tao tự tay xây lên.
Và cái đám đông đó, nó không sai. Nó không giả. Mấy đứa đó thương tao thật. Tao biết.
Nhưng thương kiểu đó, nó không chạm tới chỗ mà tao cần được chạm.
Chỗ đó sâu lắm. Tao cũng không biết nó ở đâu. Chỉ biết nó có.
Và đêm sinh nhật hai mươi bảy tuổi, nằm trong phòng tối, tao mới thấy nó lần đầu.
Cô đơn không phải vì không có ai xung quanh. Mà vì không thể nói ra điều quan trọng nhất với mình.
Loneliness does not come from having no people around, but from being unable to communicate the things that seem important to oneself.
— Carl Jung, Memories, Dreams, Reflections
Diễn giải
Interpretation
Jung nói cô đơn không phải vì xung quanh không có ai. Mà vì những thứ quan trọng nhất với mình, mình không nói được với ai cả. Nghe đơn giản. Nhưng sống tới lúc nhận ra thì không đơn giản chút nào. Tao có hai mươi tám người tới sinh nhật. Tao có group chat lúc nào cũng nhảy tin nhắn. Tao có người rủ đi ăn, có người hỏi thăm. Nhìn từ ngoài, tao đầy ắp. Nhưng cái chỗ sâu nhất, chỗ mà mình cần ai đó thật sự ngồi xuống, nhìn vào mắt mình, im lặng cùng mình. Chỗ đó trống. Cô đơn không phải là thiếu người. Cô đơn là có đầy người mà không ai chạm tới được chỗ đó. Và cái đáng sợ nhất, là mình cũng không biết chỗ đó ở đâu. Chỉ biết nó có. Chỉ biết nó đau. Và mình đã giấu nó rất lâu, dưới đống ồn ào mà mình gọi là cuộc sống xã hội.
Jung said loneliness doesn't come from having no one around. It comes from being unable to share the things that matter most to you. Sounds simple. But living long enough to actually feel it is anything but. Twenty-eight people at my birthday. Group chats always buzzing. People to eat with, people who check in. From the outside, my life looked full. But the deepest part, the part that needs someone to sit down, look you in the eye, and just be quiet with you. That part was empty. Loneliness isn't a lack of people. It's being surrounded by people and none of them reaching that place. And the scariest part is you don't even know where that place is. You just know it exists. You just know it aches. And you've been hiding it for a long time, under all the noise you call a social life.