Số điện thoại cũ vẫn còn trong danh bạ
The Old Number Still in My Contacts
Tao không nhớ lần cuối gọi cho ông ngoại là khi nào.
Có thể là trước Tết. Có thể là trước đó nữa. Tao không nhớ.
Chỉ nhớ lúc đó tao đang bận. Bận gì thì cũng không nhớ luôn. Có lẽ là deadline. Có lẽ là hẹn đi nhậu. Có lẽ là nằm lướt điện thoại rồi tự nhủ mai gọi cũng được.
Mai.
Cái từ đó tao dùng nhiều lắm.
---
Ông ngoại tao ở Cần Thơ. Nhà có cái sân nhỏ, trồng mấy chậu kiểng mà tao không biết tên. Hồi nhỏ tao hay về đó, nằm võng, ông quạt cho ngủ. Ông không nói nhiều. Thỉnh thoảng kể chuyện hồi xưa, giọng đều đều, tao nghe được vài câu rồi ngủ mất.
Lớn lên, tao lên Sài Gòn học. Rồi đi làm. Rồi bận.
Mỗi lần về quê, ông hỏi mấy câu giống nhau. Con ăn cơm chưa. Công việc sao rồi. Có người yêu chưa.
Tao trả lời qua loa. Rồi lấy điện thoại ra ngồi.
Ông không nói gì. Ông đi ra sân, tưới cây.
---
Cuộc gọi đó đến lúc tao đang ở công ty.
Mẹ gọi. Tao thấy tên mẹ hiện lên, định bấm từ chối vì đang họp. Nhưng mẹ gọi hai lần liên tiếp. Lần thứ ba tao nghe.
Mẹ nói ông mất.
Tao ngồi đó. Không khóc. Không nói gì. Đồng nghiệp hỏi mày sao, tao nói không sao.
Rồi tao xin về sớm. Ra ngoài, ngồi ở ghế đá trước tòa nhà. Lấy điện thoại ra, mở danh bạ, kéo xuống chữ "Ông ngoại".
Số vẫn còn đó.
Tao bấm gọi.
Không ai nghe.
---
Đám tang ở quê, tao về kịp buổi chiều.
Nhà đông người. Bà con, hàng xóm, mấy ông bạn già của ông. Ai cũng khóc. Mẹ tao khóc. Dì tao khóc.
Tao đứng đó, nhìn ông nằm trong quan tài, mặt bình thản như đang ngủ trưa. Giống hệt lúc ông nằm võng. Chỉ là không còn cái quạt trong tay.
Tao vẫn không khóc.
Đêm đó, tao ngồi ngoài sân. Cái sân nhỏ, mấy chậu kiểng vẫn còn. Có chậu đã héo vì không ai tưới mấy ngày.
Tao lấy cái ca múc nước tưới cho mấy chậu cây.
Tưới xong thì khóc.
---
Về Sài Gòn, mọi thứ lại như cũ. Đi làm. Họp. Deadline. Đi nhậu.
Nhưng thỉnh thoảng, lúc lướt điện thoại, tao thấy cái tên "Ông ngoại" trong danh bạ.
Tao không xóa.
Không phải vì muốn giữ kỷ niệm hay gì cao siêu. Chỉ là không xóa được. Mỗi lần định bấm xóa, tay dừng lại. Như thể xóa cái số đó thì ông mất thêm một lần nữa.
Thằng bạn tao nói, mày xóa đi cho nhẹ.
Nhẹ cái gì? Tao không biết.
---
Có hôm tao nằm nghĩ. Nếu hôm đó tao nghe máy. Nếu Tết tao về thêm một ngày. Nếu tao bớt bận.
Nhưng mà "nếu" thì nói hoài cũng vậy.
Ông đã mất rồi.
Cái sân nhỏ giờ dì tao trông. Mấy chậu kiểng có chậu sống, có chậu không. Cái võng vẫn treo đó, không ai nằm.
---
Tao hai mươi bảy tuổi. Lần đầu tiên mất một người thân.
Không ai dạy tao chuyện này. Trường không dạy. Công ty không dạy. Mạng xã hội càng không.
Mọi người nói thời gian sẽ chữa lành. Tao không biết có đúng không. Chỉ biết là bốn tháng rồi, cái số điện thoại vẫn còn trong danh bạ.
Thỉnh thoảng tao mở lên, nhìn. Rồi tắt.
Không gọi. Vì biết không ai nghe.
Nhưng cũng không xóa. Vì chưa biết cách.
Mọi thứ trôi chảy, không gì đứng yên.
Everything flows, nothing stands still.
— Heraclitus, Fragment 12
Diễn giải
Interpretation
Heraclitus nói mọi thứ trôi chảy, không gì đứng yên. Nghe thì biết. Ai chẳng biết. Mọi thứ thay đổi, mọi người rồi sẽ đi, chẳng có gì vĩnh viễn. Nhưng biết là một chuyện. Thấy cái tên trong danh bạ mà không ai nghe máy nữa là chuyện khác. Ông nói dòng sông trôi, không bao giờ là cùng một dòng nước. Đúng. Nhưng mày vẫn đứng trên bờ, nhìn xuống, tưởng nước vẫn vậy. Tưởng ông vẫn ở đó. Tưởng mai gọi cũng được. Rồi một ngày, dòng sông vẫn chảy, mà người đứng bên kia bờ đã không còn. Mọi thứ trôi. Kể cả người mày nghĩ sẽ ở lại mãi. Không ai bảo mày phải chấp nhận ngay. Không ai bảo mày phải xóa số. Cứ để đó. Dòng sông vẫn chảy. Mày sẽ đứng đó bao lâu thì đứng.
Heraclitus said everything flows, nothing stands still. Sounds obvious. Everyone knows that. Everything changes, everyone leaves eventually, nothing lasts forever. But knowing is one thing. Seeing a name in your contacts that no one will ever answer again is another. He said the river flows, never the same water twice. True. But you still stand on the bank, looking down, thinking the water hasn't changed. Thinking he's still there. Thinking you can always call tomorrow. Then one day, the river keeps flowing, but the person on the other side is gone. Everything flows. Even the people you thought would stay forever. No one says you have to accept it right away. No one says you have to delete the number. Leave it there. The river keeps flowing. You stand there as long as you need to.