Số điện thoại mẹ vẫn còn trong danh bạ
Mom's Number Is Still in My Contacts
Tao không nhớ lần cuối gọi cho mẹ là khi nào.
Không phải không nhớ kiểu quên. Mà là không nhớ kiểu không dám nghĩ lại.
Hồi đó tao hay gọi mẹ lúc đi làm về. Không có chuyện gì quan trọng. Mẹ hỏi ăn chưa. Tao nói ăn rồi. Mẹ hỏi khỏe không. Tao nói khỏe. Rồi im. Rồi cúp.
Cuộc gọi chưa bao giờ quá hai phút.
Tao từng nghĩ hai phút đó là nghĩa vụ. Gọi cho xong. Cho mẹ yên tâm. Cho tao bớt cảm giác có lỗi vì ở xa.
Hai phút. Mỗi ngày. Suốt ba năm.
Rồi một ngày, ba gọi.
Ba không bao giờ gọi. Ba là kiểu người nhắn tin một dòng, không dấu, không chấm phẩy. "con ve som di" hoặc "me nhap vien". Hôm đó ba gọi. Tao nhìn màn hình, thấy tên ba, và bụng tao thắt lại trước khi tai nghe được gì.
Mẹ đột quỵ lúc sáng sớm.
Tao đặt vé bay về. Ngồi trên máy bay ba tiếng mà như ba ngày. Tao không khóc. Tao chỉ ngồi nhìn cái ghế trước mặt. Nghĩ đến hai phút mỗi tối. Nghĩ đến giọng mẹ hỏi ăn chưa. Nghĩ đến những lần tao trả lời mà đầu đang nhìn điện thoại, đang đọc tin nhắn công việc, đang nghĩ chuyện khác.
Mẹ mất trước khi tao về đến.
Ba đứng ở cửa bệnh viện. Mắt ba khô. Ba nói: "Mẹ đi lúc mười giờ." Rồi ba quay vào.
Tao đứng ngoài hành lang. Nhìn cái đèn huỳnh quang nhấp nháy trên trần. Nghe tiếng xe đẩy lăn qua. Nghe tiếng ai đó khóc ở phòng bên. Tao không khóc.
Tao không khóc suốt đám tang.
Mọi người nói tao mạnh mẽ. Tao không mạnh mẽ. Tao chỉ chưa tin.
Ba tuần sau, tao đang rửa bát. Điện thoại rung. Tao nhìn xuống. Thông báo nhắc nhở: "Gọi mẹ." Cái reminder tao đặt từ ba năm trước. Mỗi tối bảy giờ.
Tao đứng đó. Tay ướt. Nước chảy. Cái điện thoại nằm trên bàn bếp, màn hình sáng, dòng chữ "Gọi mẹ" nhấp nháy.
Lần đầu tiên tao khóc.
Không phải khóc vì mẹ mất. Mà khóc vì tao nhận ra, suốt ba năm, tao có hai phút mỗi ngày với mẹ. Và tao đã dùng hai phút đó như trả nợ.
Tao mở danh bạ. Số mẹ vẫn ở đó. Ảnh đại diện là tấm hình mẹ chụp hồi tao về Tết năm ngoái. Mẹ cười, mắt nheo, tay cầm cái bánh tét.
Tao bấm vào số.
Tiếng tút. Tút. Tút.
Không ai nghe.
Đương nhiên không ai nghe.
Tao biết. Nhưng tao vẫn gọi.
Tao gọi đi gọi lại ba lần. Mỗi lần nghe tiếng tút, tao thấy như đang đứng ở cửa nhà mẹ, gõ cửa, mà trong nhà không có ai.
Sau đó tao tắt reminder. Nhưng không xóa số.
Đến giờ vẫn không xóa.
Đôi khi tao lướt danh bạ, thấy tên mẹ, dừng lại. Không bấm. Chỉ nhìn. Rồi lướt tiếp.
Tao kể chuyện này cho thằng bạn. Nó hỏi: "Sao mày không xóa đi cho nhẹ?" Tao không biết trả lời.
Có thể vì xóa số thì mẹ mất thật. Còn giữ thì trong điện thoại tao, mẹ vẫn có mặt. Vẫn có tên. Vẫn có ảnh cười.
Tao biết đó là tự lừa mình.
Nhưng có những thứ mình biết là tự lừa mà vẫn giữ. Vì buông ra thì không biết bám vào đâu.
Sáu tháng sau đám tang, tao về quê. Vào phòng mẹ. Mọi thứ y nguyên. Ba không dọn gì. Cái gối vẫn có vết lõm. Cái khăn vẫn gấp trên đầu giường. Chai dầu gió vẫn nằm trên tủ.
Tao ngồi trên giường mẹ. Cầm cái gối lên. Ngửi.
Không còn mùi gì.
Sáu tháng. Mùi người cũng bay.
Tao ngồi đó lâu lắm. Không nghĩ gì. Không nhớ gì. Chỉ ngồi.
Rồi tao đặt gối xuống. Đứng dậy. Ra ngoài.
Ba đang ngồi trước hiên, uống trà. Ba nhìn tao. Không nói gì. Tao ngồi xuống cạnh ba. Cũng không nói gì.
Hai cha con ngồi im.
Lần đầu tiên tao hiểu, im lặng giữa hai người không phải lúc nào cũng là xa cách. Đôi khi nó là cách duy nhất để ở gần nhau mà không vỡ.
Tao không biết bao giờ tao sẽ xóa số mẹ.
Có thể không bao giờ.
Có thể một ngày nào đó, nhà mạng tự cắt. Số đó sẽ thuộc về người khác. Ai đó sẽ nghe máy. Và tao sẽ phải cúp.
Nhưng hôm nay thì chưa.
Hôm nay, tên mẹ vẫn ở trong danh bạ.
Và tao vẫn chưa sẵn sàng để nó thành số của người lạ.
Mọi thứ trôi chảy, không gì đứng yên.
Everything flows, nothing stands still.
— Heraclitus, Fragment 12
Diễn giải
Interpretation
Heraclitus nói mọi thứ trôi chảy, không gì đứng yên. Nghe thì đúng. Ai cũng biết. Nước chảy, mây bay, người đi. Nhưng biết là một chuyện. Sống với nó là chuyện khác. Tao biết mẹ không còn. Tao biết số điện thoại đó rồi sẽ thành số ai khác. Tao biết cái gối rồi sẽ hết mùi, cái phòng rồi sẽ dọn, cái tên trong danh bạ rồi sẽ vô nghĩa. Mọi thứ trôi. Đúng. Nhưng tao thì chưa trôi theo. Tao vẫn đứng ở chỗ cũ. Vẫn giữ cái số. Vẫn nhìn cái tên. Vẫn biết gọi thì không ai nghe mà đôi lúc vẫn muốn gọi. Có thể Heraclitus nói đúng, không ai tắm hai lần trên cùng một dòng sông. Nhưng ông không nói là người ta sẽ không quay lại bờ sông cũ, ngồi đó, nhìn nước chảy, và nhớ lần trước mình đã đứng đây với ai. Mọi thứ trôi. Nhưng người ở lại thì mắc kẹt với cái khoảng trống nó để lại.
Heraclitus said everything flows, nothing stands still. Sounds right. Everyone knows it. Water flows, clouds drift, people leave. But knowing is one thing. Living with it is another. I know Mom is gone. I know that phone number will eventually belong to someone else. I know the pillow will lose its scent, the room will be cleared out, the name in my contacts will become meaningless. Everything flows. True. But I haven't flowed with it. I'm still standing in the same spot. Still keeping the number. Still looking at the name. Still knowing no one will answer but sometimes wanting to call anyway. Maybe Heraclitus was right. You can't step into the same river twice. But he didn't say people won't go back to the old riverbank, sit there, watch the water flow, and remember who they stood here with last time. Everything flows. But the ones left behind are stuck with the empty space it leaves.