Số điện thoại nó vẫn còn trong danh bạ
His number is still in my contacts
Nó chết hồi tháng ba.
Tao biết tin lúc đang ăn phở. Đang gắp sợi phở lên thì điện thoại rung. Tin nhắn từ thằng Hùng, bạn chung hồi đại học.
"Thắng mất rồi. Tai nạn đêm qua."
Tao đọc hai lần. Rồi gắp tiếp sợi phở. Bỏ vô miệng. Nhai.
Tao không khóc. Không run. Không làm rơi đũa.
Tao ăn hết tô phở đó. Trả tiền. Đi ra xe. Ngồi trong xe mười lăm phút, máy lạnh chạy, nhìn ra bãi đậu xe.
Rồi tao đi làm.
---
Thắng là bạn tao từ năm nhất đại học. Nó ngồi cạnh tao buổi đầu tiên vì đi trễ, chỉ còn chỗ đó. Nó hỏi tao mượn cây viết. Tao cho mượn. Nó không trả. Tuần sau nó lại hỏi mượn.
Bốn năm đại học, tao mất cho nó chắc hai chục cây viết.
Nó là kiểu người không ai ghét nổi. Không phải vì nó tốt. Nó cũng ích kỷ, cũng lười, cũng hay quên. Nhưng nó thật. Nó nói gì thì mặt nó y vậy. Không có lớp nào ở giữa.
Hồi năm ba, tao chia tay con bạn gái đầu tiên. Tao gọi nó lúc hai giờ sáng. Nó bắt máy, nghe tao nói linh tinh hai tiếng đồng hồ. Không khuyên gì. Không nói "rồi sẽ ổn". Chỉ nghe. Thỉnh thoảng "ừ". Thỉnh thoảng im.
Đến lúc tao hết nói, nó hỏi: "Mày ăn gì chưa?"
Tao nói chưa.
Nó chạy xe mười lăm phút mang cho tao hộp cơm tấm.
Cơm nguội. Nhưng tao nhớ hoài.
---
Ra trường, tao đi làm ở Sài Gòn. Nó về Cần Thơ phụ nhà. Đầu tiên còn gọi nhau tuần một lần. Rồi tháng một lần. Rồi vài tháng. Rồi chỉ còn chúc sinh nhật.
Không ai giận ai. Không ai bận hơn ai. Chỉ là đời nó vậy. Mỗi người một dòng, chảy riêng.
Lần cuối tao gặp nó là đám cưới thằng Hùng, tháng mười một năm ngoái. Nó ốm hơn hồi đại học. Mặt hơi xạm. Nhưng cười vẫn vậy. Cái cười mà mắt nheo lại trước miệng.
Tao với nó ngồi bàn cuối, uống bia, nói chuyện linh tinh. Nó kể đang tính mở quán cà phê nhỏ ở quê. Tao kể đang tính nghỉ việc đi chỗ khác. Hai thằng tính hoài mà chưa làm gì.
Lúc về, nó vỗ vai tao nói: "Ráng ghé Cần Thơ chơi. Tao dẫn mày đi ăn bún riêu chỗ hay ăn hồi đó."
Tao nói ừ.
Tao không ghé.
---
Đám tang nó tao xin nghỉ hai ngày. Xuống Cần Thơ, vô nhà nó. Mẹ nó ngồi ngoài hiên, mắt khô, không khóc nữa. Chắc khóc hết nước mắt rồi.
Bà nhìn tao, nói: "Con Thắng hay nhắc mày lắm."
Câu đó đau hơn bất cứ thứ gì tao từng nghe.
Nó nhắc tao. Còn tao thì sao? Tao bận. Tao mệt. Tao để dành cuộc gọi đó cho "khi nào rảnh". Khi nào rảnh thì không bao giờ đến.
Tao đứng trước quan tài nó. Mặt nó bình thường. Như đang ngủ. Tao muốn nói gì đó mà không biết nói gì.
Cuối cùng tao nói: "Tao nợ mày mấy bữa cơm."
Không ai nghe. Chắc nó cũng không nghe.
---
Mấy tuần sau đám tang, tao sống bình thường. Đi làm. Ăn cơm. Ngủ. Không có gì thay đổi.
Nhưng thỉnh thoảng, đang làm gì đó, tao dừng lại.
Đang lướt điện thoại, thấy cái quán cà phê đẹp đẹp, tao tính tag nó. Rồi nhớ ra.
Đang nghe nhạc trên xe, bài nó hay hát hồi đại học bật lên. Tao tắt. Rồi mở lại. Rồi tắt.
Đang ăn cơm tấm, tao nhớ hộp cơm nguội lúc hai giờ sáng.
Nó không biến mất. Nó vẫn ở đây. Trong cái quán cà phê tao chưa kịp rủ. Trong bài hát tao không dám nghe hết. Trong hộp cơm tấm nguội.
---
Số điện thoại nó tao vẫn giữ.
Thỉnh thoảng tao mở danh bạ lên, kéo đến chữ T, thấy tên nó.
"Thắng Bún Riêu" vì hồi đó nó hay dẫn tao đi ăn bún riêu.
Tao không gọi. Gọi cũng không ai nghe.
Nhưng tao không xóa.
Tao không biết giữ lại để làm gì. Có thể vì xóa đi thì giống như nó thật sự không còn. Mà giữ lại thì giống như nó vẫn ở đâu đó, chỉ là không bắt máy.
Có khi mất một người không phải là mất hẳn. Chỉ là không gặp lại được nữa.
Còn những thứ nó để lại, cây viết nó mượn không trả, hộp cơm nguội lúc hai giờ sáng, câu "ráng ghé chơi" lúc chia tay.
Mấy thứ đó vẫn còn.
Tao không biết nó ở đâu. Nhưng tao biết nó chưa đi hết.
Sóng không cần phải trở thành nước. Sóng đã là nước rồi.
The wave does not need to become water. The wave is already water.
— Thích Nhất Hạnh, No Death, No Fear
Diễn giải
Interpretation
Sóng không cần trở thành nước. Sóng đã là nước rồi. Nghe vậy thì trừu tượng. Nhưng nghĩ coi. Tao cứ tưởng mất nó là mất hẳn. Như sóng tan thì hết. Nhưng sóng tan đi đâu? Nó trở về biển. Nó vẫn là nước. Chỉ là không còn hình dạng cái sóng đó nữa. Thắng không còn ngồi đó để tao gọi điện. Không còn để tao tag vô hình quán cà phê. Không còn để chạy xe mười lăm phút mang cơm lúc hai giờ sáng. Nhưng cái cảm giác khi ăn cơm tấm, cái nheo mắt khi cười, câu "mày ăn gì chưa" lúc tao đang khổ nhất. Mấy thứ đó vẫn còn. Nó không biến mất. Nó chỉ đổi hình. Sóng tan rồi. Nhưng nước thì vẫn đây. Tao giữ số nó trong danh bạ. Có khi đó là cách tao giữ lại cái sóng. Dù biết nó đã về biển từ lâu.
The wave does not need to become water. The wave is already water. Sounds abstract. But think about it. I thought losing him meant losing everything. Like a wave dissolving into nothing. But where does a wave go when it breaks? Back to the ocean. It's still water. Just no longer in the shape of that wave. Thang isn't sitting there for me to call anymore. Can't tag him in photos of coffee shops. Can't ride fifteen minutes to bring me rice at two in the morning. But the feeling of eating broken rice. The way his eyes crinkled before his smile. The question "have you eaten" when I was at my lowest. Those things are still here. They didn't vanish. They just changed shape. The wave broke. But the water remains. I keep his number in my contacts. Maybe that's my way of holding onto the wave. Even though I know it returned to the sea long ago.