Tao bán cái xe máy mà tao mua bằng tháng lương đầu tiên
I Sold the Motorbike I Bought with My First Paycheck
Năm hai mươi ba tuổi, tao nhận lương tháng đầu tiên.
Bốn triệu rưỡi.
Tao không gửi về nhà. Không mua quần áo. Không đi nhậu.
Tao mua một con Wave cũ.
Nó xước sơn. Gương bên trái bị nứt. Yên xe rách một miếng nhỏ, tao dán băng keo đen lên.
Nhưng nó là của tao.
Lần đầu tiên trong đời, tao có một thứ gì đó mua bằng tiền của chính mình. Không phải ba cho. Không phải mượn. Không phải ai tặng.
Tao chạy nó đi làm mỗi ngày. Từ phòng trọ ở Gò Vấp qua quận 1. Sáng đi tối về. Mưa cũng chạy. Nắng cũng chạy.
Có hôm kẹt xe ở ngã tư Hàng Xanh, tao ngồi trên yên, nhìn dòng người xung quanh, thấy mình thuộc về cái thành phố này.
Con xe đó là bằng chứng.
Bằng chứng rằng tao đã lớn. Đã tự lo được. Đã không còn phải xin ai.
---
Năm năm sau, tao hai mươi tám.
Lương đã khác. Cuộc sống đã khác. Tao chuyển phòng trọ ba lần, đổi công ty hai lần, chia tay một lần.
Nhưng con Wave vẫn ở đó.
Nó xuống cấp dữ lắm. Máy kêu to. Đề không nổ phải đạp. Phuộc nhún hết, chạy qua ổ gà là đau cả xương sống.
Bạn bè ai cũng đi xe tay ga rồi. Có đứa đi ô tô. Tao vẫn chạy con Wave xước sơn.
Không phải không có tiền đổi. Tao có. Không nhiều, nhưng đủ để mua một con SH cũ hoặc Air Blade mới.
Nhưng tao không bán.
Mỗi lần nghĩ đến chuyện bán nó, tao thấy như mình đang phản bội một cái gì đó. Cái gì thì tao không gọi tên được. Nhưng nó nặng.
Con xe đó không còn là phương tiện. Nó là ký ức. Là cái ngày tao cầm xấp tiền đi ra tiệm xe cũ ở đường Cộng Hòa, tay run, miệng cười.
Bán nó giống như xóa đi ngày hôm đó.
---
Rồi một hôm, con xe chết máy giữa đường Điện Biên Phủ.
Giờ cao điểm. Xe cộ chạy ào ào hai bên. Tao dắt bộ, mồ hôi chảy ướt lưng áo.
Thợ máy nói sửa tốn hai triệu. Mà sửa xong cũng không biết chạy được bao lâu.
Tao dắt nó về. Dựng ở góc nhà trọ.
Nó đứng đó một tuần. Hai tuần. Một tháng.
Tao đi làm bằng Grab.
Mỗi tối về, tao nhìn nó. Bụi phủ. Lốp xẹp. Băng keo trên yên xe bong ra, lòi mút vàng bên trong.
Tao biết nó không chạy được nữa.
Nhưng tao vẫn không bán.
---
Một đêm, tao ngồi uống bia một mình trên sân thượng nhà trọ.
Trời Sài Gòn không có sao. Chỉ có ánh đèn đường và tiếng xe.
Tao nghĩ về thằng tao năm hai mươi ba.
Nó khác tao bây giờ lắm.
Nó liều hơn. Vui hơn. Không sợ gì hết.
Nó mua con xe bằng tất cả những gì nó có, không tính toán, không lo lắng.
Tao bây giờ thì khác. Tao tính toán mọi thứ. Lo lắng mọi thứ. Sợ mất mọi thứ.
Và tao giữ con xe đó không phải vì tao yêu nó.
Mà vì tao sợ. Sợ rằng nếu buông nó ra, tao sẽ mất luôn thằng tao năm hai mươi ba.
Cái thằng dám mua xe bằng tháng lương đầu tiên. Cái thằng chạy xe trong mưa mà cười. Cái thằng chưa biết đời khó.
Tao giữ con xe như giữ một phiên bản cũ của chính mình.
Nhưng phiên bản đó đã đi rồi.
---
Tuần sau, tao gọi cho một thằng bạn.
"Mày có biết ai mua xe cũ không? Tao bán con Wave."
Nó hỏi: "Bán thiệt hả? Con xe kỷ niệm của mày mà."
Tao nói: "Ừ. Bán thiệt."
Thằng mua là một đứa sinh viên. Năm nhất. Nó đến xem xe, mắt sáng rỡ.
"Anh ơi, em sửa lại chạy được không?"
"Được. Thay cái bộ điện với bình xăng con là chạy."
Nó trả tao tám trăm ngàn.
Tao cầm tiền. Nhìn nó dắt con xe đi. Nó cười y như tao hồi đó.
Tao đứng ở cửa nhà trọ. Không buồn. Không vui. Chỉ thấy nhẹ.
Cái nhẹ lạ lắm. Như cởi một cái áo mặc lâu quá, quên mất mình đang mặc, đến lúc cởi ra mới biết nó nặng.
---
Tối đó tao nằm trên giường, nhìn lên trần nhà.
Góc phòng chỗ con xe hay đứng bây giờ trống.
Tao nghĩ, mình không mất thằng tao năm hai mươi ba.
Nó vẫn ở đó. Trong cái cách tao dám bỏ việc để tìm việc mới. Trong cái cách tao chạy xe trong mưa mà không sợ. Trong cái cách tao ngồi đây, một mình, mà không cần ai chứng minh gì hết.
Con xe là con xe.
Tao là tao.
Hai thứ đó không phải một.
---
Có những thứ mình giữ không phải vì cần.
Mà vì sợ.
Sợ rằng buông ra thì mình mất luôn một phần nào đó.
Nhưng cái phần đó, nó không nằm trong đồ vật. Không nằm trong ký ức. Không nằm trong con xe hay cái áo hay tấm hình.
Nó nằm trong mình.
Và nó không đi đâu hết.