Tao bị đuổi việc đúng ngày sinh nhật
I Got Fired on My Birthday
Sáng hôm đó tao dậy sớm.
Hai mươi bảy tuổi. Sinh nhật. Tao mặc cái áo sơ mi mới mua, loại có cổ cứng, ủi phẳng lì. Tao nghĩ hôm nay sẽ có ai đó chúc. Có thể mua cái bánh nhỏ ăn trưa. Có thể tối về gọi mấy đứa ra uống.
Tao vào công ty lúc tám giờ kém mười.
Chị trưởng phòng gọi vào. Đóng cửa. Tao ngồi xuống cái ghế quen thuộc, cái ghế tao vẫn ngồi mỗi lần họp. Chị nói công ty đang tái cơ cấu. Chị nói rất tiếc. Chị nói tao là người cuối cùng vào nên là người đầu tiên phải đi.
Tao nghe hết. Gật đầu. Nói cảm ơn chị.
Tao không nhớ mình đã đi ra khỏi phòng đó như thế nào. Chỉ nhớ tay hơi run. Không phải vì sợ. Mà vì xấu hổ.
Tao về bàn. Thu đồ. Cái cốc uống nước, cái sạc điện thoại, mấy cây bút. Ít thôi. Tao mới vào có bốn tháng, chưa kịp để nhiều đồ.
Thằng Hùng ngồi bàn bên cạnh nhìn tao. Nó không hỏi gì. Tao cũng không nói gì. Tao bỏ hết vào cái túi vải, đi ra cửa.
Mười giờ sáng. Nắng. Đường phố đông. Mọi người đi làm. Tao đứng trước tòa nhà, cầm cái túi vải, không biết đi đâu.
Tao gọi cho mẹ. Mẹ hỏi sao gọi giờ này. Tao nói không có gì, gọi thăm mẹ thôi. Mẹ nói ừ, rồi hỏi ăn sáng chưa. Tao nói ăn rồi.
Tao chưa ăn gì.
Tao đi bộ. Đi hoài. Qua mấy con đường quen, qua cái quán cà phê tao hay ngồi buổi trưa, qua cái ngã tư tao vẫn đứng đợi đèn đỏ mỗi sáng. Mọi thứ vẫn vậy. Chỉ có tao là khác.
Hôm qua tao còn là nhân viên. Hôm nay tao là người thất nghiệp.
Tao ghé vào quán cà phê. Gọi một ly đen đá. Ngồi góc trong. Lướt điện thoại. Facebook hiện lên mấy lời chúc sinh nhật. "Happy birthday nha!", "Chúc bạn tuổi mới thành công!", "Năm nay lên lương đi!"
Tao đọc hết. Thả tim hết. Rồi tắt điện thoại.
Tao ngồi đó đến trưa.
Cô bán hàng hỏi em gọi thêm gì không. Tao lắc đầu. Rồi gọi thêm một ly nữa vì ngại ngồi không.
Tao nghĩ về bốn tháng vừa rồi. Tao đi làm đúng giờ. Không nghỉ ngày nào. Làm thêm giờ không đòi OT. Cố gắng học, cố gắng hỏi, cố gắng không làm phiền ai. Tao nghĩ nếu mình chăm chỉ thì sẽ ổn.
Nhưng không ai đuổi tao vì tao lười.
Người ta đuổi tao vì tao vào sau.
Chỉ vậy thôi.
Tao nhớ hồi đi phỏng vấn, tao run lắm. Mặc đồ đẹp, chuẩn bị câu trả lời, tập trước gương. Khi được nhận, tao mừng đến mức gọi cho mẹ ngay lập tức. Mẹ cười. Bảo con giỏi quá.
Bốn tháng sau, tao ngồi trong quán cà phê, không dám gọi lại cho mẹ để nói sự thật.
Tối đó tao không đi uống với ai. Không mua bánh. Không đăng gì lên mạng.
Tao về phòng trọ. Nấu mì. Ăn. Rửa bát. Nằm xuống.
Trần nhà trắng. Quạt quay. Tiếng xe ngoài đường.
Tao nghĩ: mình đã làm gì sai?
Nghĩ hoài. Không ra.
Có thể tao không sai gì cả. Có thể tao chỉ là người vào sau. Có thể tao chỉ là cái tên cuối cùng trong danh sách. Có thể chẳng ai nhớ tao đã ngồi ở cái bàn đó bốn tháng.
Nhưng tao nhớ.
Tao nhớ cái cảm giác sáng nào cũng dậy sớm, mặc áo sơ mi, đi qua cái ngã tư đó, bước vào tòa nhà đó, và cảm thấy mình thuộc về một chỗ nào đó.
Bây giờ cái chỗ đó không còn.
Mấy ngày sau tao bắt đầu đi xin việc lại. Gửi CV. Chờ. Bị từ chối. Gửi tiếp. Chờ tiếp.
Có đứa bạn hỏi: mày ổn không? Tao nói ổn.
Có đứa khác hỏi: sao nghỉ việc? Tao nói muốn thay đổi môi trường.
Tao không nói tao bị đuổi. Cái từ đó nặng quá. Nói ra thấy mình thua.
Mà thua ai? Tao cũng không biết.
Hai tuần sau tao được gọi phỏng vấn chỗ mới. Lương thấp hơn. Xa hơn. Nhưng tao đi.
Tao mặc lại cái áo sơ mi hôm đó. Cái áo sinh nhật. Ủi lại. Mặc vào.
Lần này tao không run.
Không phải vì tao tự tin hơn. Mà vì tao đã biết cái tệ nhất nó trông như thế nào rồi.
Nó trông như một buổi sáng bình thường. Nắng. Đường đông. Mọi người đi làm.
Chỉ có mình đứng lại.