Tao bỏ chạy giữa buổi tiệc sinh nhật của chính mình
I Ran Out of My Own Birthday Party
Hai mươi tám tuổi. Tao tổ chức sinh nhật.
Không phải vì muốn. Mà vì năm ngoái không tổ chức, mấy đứa bạn hỏi sao buồn vậy, sao không ăn mừng gì hết. Tao không biết trả lời sao. Nên năm nay tao đặt bàn.
Mười hai người. Nhà hàng trên tầng thượng, có đèn vàng, có nhạc acoustic. Tao đặt trước hai tuần. Chọn menu. Gửi tin nhắn từng đứa. Hỏi đứa nào ăn chay, đứa nào dị ứng hải sản. Tao lo từng chi tiết nhỏ như thể đang tổ chức đám cưới.
Đêm đó, mọi người đến đông đủ.
Người ta cười. Người ta chụp hình. Người ta hát happy birthday. Tao thổi nến. Tao cười. Tao cảm ơn. Tao nâng ly.
Rồi tao đi toilet.
Tao đứng trong cái phòng nhỏ xíu, nhìn mặt mình trong gương. Nước đang chảy. Tao không biết tại sao mình muốn khóc.
Không phải buồn. Không phải vui quá hóa buồn. Không phải kiểu gì mà sách self-help hay viết.
Tao chỉ thấy mệt.
Mệt vì phải vui. Mệt vì phải tỏ ra mình ổn. Mệt vì cái bàn mười hai người ngoài kia, tao không biết có ai thực sự biết tao đang nghĩ gì.
Tao rửa mặt. Lau khô. Đi ra.
Nhưng tao không quay lại bàn.
Tao đi thẳng ra cầu thang. Xuống tầng trệt. Ra cửa. Gọi xe.
Điện thoại rung liên tục. "Mày đâu rồi?" "Ê sao đi đâu?" "Bánh chưa cắt nè."
Tao tắt máy.
---
Về đến nhà, tao ngồi trên sàn bếp. Không bật đèn. Không bật nhạc. Không làm gì hết.
Tao nghĩ lại hai tuần qua. Tao đã làm gì? Tao đặt nhà hàng. Tao chọn đồ mặc. Tao lo sao cho mọi người vui. Tao sợ thiếu người đến. Tao sợ không đủ vui. Tao sợ ai đó chụp hình đăng lên mà mình trông buồn.
Tao tổ chức sinh nhật cho ai?
Không phải cho tao.
Tao tổ chức cho cái hình ảnh mà tao muốn người khác thấy. Một thằng hai mươi tám tuổi có bạn bè, có cuộc sống, có lý do để ăn mừng.
Nhưng thật ra, nếu tao thành thật, sinh nhật năm ngoái tao ở nhà một mình, nấu mì, coi phim. Và tao thấy bình yên.
Cái bình yên đó, tao đã đánh đổi nó cho mười hai cái story Instagram.
---
Hôm sau, mấy đứa hỏi. Tao nói bị đau bụng đột ngột. Xin lỗi. Mọi người thông cảm. Chuyện qua.
Nhưng tao biết chuyện không qua.
Tao bắt đầu nhìn lại. Không chỉ buổi tiệc. Mà tất cả.
Bao nhiêu lần tao đi ăn vì sợ từ chối? Bao nhiêu lần tao nói "ừ" trong khi muốn nói "thôi"? Bao nhiêu lần tao mua đồ vì sợ người ta nghĩ mình nghèo? Bao nhiêu lần tao cười vì sợ im lặng?
Tao hai mươi tám tuổi. Tao đã sống hai mươi tám năm mà phần lớn thời gian, tao đang giữ.
Giữ hình ảnh. Giữ mối quan hệ. Giữ cái vẻ ngoài. Giữ cho mọi người nghĩ tao ổn.
Giữ nhiều quá thì mỏi tay.
---
Tao không nói là tao thay đổi ngay sau đêm đó. Không có cái khoảnh khắc "giác ngộ" nào hết.
Nhưng tao bắt đầu thử.
Thử từ chối một buổi đi chơi mà không giải thích lý do. Thử không đăng gì lên mạng trong một tuần. Thử ngồi yên một buổi chiều mà không cần làm gì.
Mỗi lần thử, tao thấy sợ. Sợ bị quên. Sợ bị bỏ lại. Sợ mọi người nghĩ tao kỳ.
Nhưng cái sợ đó, nó nhẹ hơn cái mệt.
Cái mệt của việc giữ mọi thứ, nó nặng lắm. Nặng mà tao không biết, vì tao đã quen mang nó từ nhỏ.
---
Sinh nhật năm nay, tao hai mươi chín.
Tao không tổ chức gì hết. Tao nấu cơm. Ăn một mình. Coi một bộ phim cũ. Rồi đi ngủ sớm.
Một đứa bạn nhắn: "Sinh nhật vui nha. Năm nay không tiệc hả?"
Tao trả lời: "Không. Năm nay tao ở nhà."
Nó gửi một cái emoji trái tim. Không hỏi thêm.
Và tao thấy đủ.
Không phải đủ vì tao đã có tất cả. Mà đủ vì tao không cần phải chứng minh gì cho ai nữa.
Cái "đủ" đó, tao tìm nó hai mươi tám năm. Hóa ra nó không ở trong buổi tiệc nào, không ở trong lời chúc nào, không ở trong cái story nào.
Nó ở trong cái khoảnh khắc tao dám dừng lại.
---
Tao không biết mình sẽ giữ được bao lâu. Có khi năm sau tao lại đặt bàn mười hai người. Có khi tao lại sợ.
Nhưng ít nhất, tao đã biết cảm giác buông tay ra là như thế nào.
Nó không phải bay lên.
Nó chỉ là hết mỏi.