Tao book một cái retreat rồi ngồi đó cuộn điện thoại
I Booked a Retreat and Scrolled Through My Phone the Whole Time
Tao mệt.
Không phải mệt kiểu thiếu ngủ. Mà mệt kiểu mở mắt ra đã thấy ngán.
Đi làm thì deadline. Về nhà thì group chat. Cuối tuần thì "ê đi đâu không, ở nhà hoài chán chết". Tao không biết mình mệt vì cái gì nữa. Chỉ biết là mệt.
Rồi tao thấy quảng cáo trên Instagram. Một cái retreat ở Đà Lạt. Hai ngày một đêm. "Tìm lại sự tĩnh lặng bên trong bạn." Ảnh đẹp lắm. Sương mù, rừng thông, mấy người ngồi thiền trên sàn gỗ.
Tao book liền. Hai triệu tám. Không rẻ. Nhưng tao nghĩ, thôi kệ, coi như đầu tư cho sức khỏe tinh thần.
Tao xin nghỉ phép. Sếp hỏi "đi đâu?". Tao nói "đi nghỉ dưỡng". Sếp cười, "ừ đi đi, về làm bù nhé". Tao chưa kịp bình yên đã thấy nợ.
Lên xe đi Đà Lạt. Bốn tiếng đường. Tao ngồi nghe podcast về mindfulness. Người ta nói phải sống trong hiện tại. Tao nghe mà tay thì lướt story trên Facebook.
Đến nơi. Đẹp thật. Đúng như ảnh. Sương mù, rừng thông, sàn gỗ. Có cả trà đạo. Có cả tiếng chuông.
Buổi đầu tiên, hướng dẫn viên bảo tắt điện thoại.
Tao tắt.
Được mười lăm phút.
Rồi tao bật lại. "Coi thử có ai nhắn gì không." Không ai nhắn. Nhưng tao vẫn lướt. Lướt tin tức. Lướt Shopee. Lướt cả review của chính cái retreat tao đang ngồi.
Buổi thiền, tao ngồi nhắm mắt. Người ta bảo tập trung vào hơi thở. Tao tập trung được ba hơi. Rồi đầu tao bắt đầu nghĩ. Nghĩ về cái email chưa trả lời. Nghĩ về tiền thuê nhà tháng sau. Nghĩ về con bạn vừa đăng ảnh đi Nhật.
Tao mở mắt nhìn quanh. Mọi người ngồi yên. Mặt ai cũng bình thản. Tao tự hỏi họ có thật sự bình yên hay cũng đang nghĩ lung tung như tao.
Buổi tối, ăn chay. Cơm trắng, rau luộc, đậu hũ. Ngon. Nhưng tao ăn xong vẫn thấy thiếu. Không phải thiếu đồ ăn. Thiếu cái gì đó tao không gọi tên được.
Tao ra ban công ngồi. Trời lạnh. Im lắm. Lần đầu tiên trong mấy tháng tao nghe được tiếng côn trùng. Lần đầu tiên tao thấy nhiều sao vậy.
Rồi tao rút điện thoại ra chụp.
Chụp trời sao. Chỉnh filter. Đăng story. Caption: "Bình yên quá."
Đăng xong, tao ngồi đợi. Đợi ai đó xem. Đợi ai đó react. Tim tao đập nhanh hơn lúc thiền.
Mười phút sau, bảy người xem, hai người thả tim. Tao thấy vui. Rồi tao thấy buồn. Vì tao biết cái vui đó không phải bình yên.
Đêm đó tao nằm trên giường gỗ, đắp chăn dày, nghe gió thổi qua rừng thông. Đẹp lắm. Nhưng đầu tao vẫn chạy. Chạy về Sài Gòn. Chạy về deadline. Chạy về tương lai.
Tao nhận ra một chuyện.
Tao đi tìm bình yên như đi mua đồ. Tao nghĩ bình yên là một nơi. Một cái retreat. Một thành phố. Một căn phòng đẹp. Tao nghĩ bỏ tiền ra, đến đúng chỗ, làm đúng thứ, thì bình yên sẽ tới.
Nhưng tao mang cái đầu ồn ào đi theo.
Tao mang cái thói quen so sánh đi theo. Mang cái nhu cầu được thấy đi theo. Mang cái sợ bỏ lỡ đi theo. Tao đóng gói hết mấy thứ đó vào vali, kéo lên Đà Lạt, rồi ngồi giữa rừng thông mà vẫn ồn.
Sáng hôm sau, buổi cuối. Hướng dẫn viên hỏi: "Mọi người cảm thấy thế nào?"
Mấy người nói: "Thấy nhẹ hơn." "Thấy được kết nối." "Thấy biết ơn."
Tao im.
Không phải vì tao không cảm thấy gì. Mà vì tao cảm thấy thật hơn mấy người kia. Tao thấy mình chưa bình yên. Và lần đầu tiên, tao không cố giả vờ.
Trên đường về, tao không nghe podcast. Không nghe nhạc. Tao ngồi im bốn tiếng.
Không phải vì tao đã tìm được bình yên.
Mà vì tao bắt đầu thấy, có khi bình yên không phải thứ để tìm.
Về đến phòng trọ. Bừa bộn. Chén chưa rửa. Quần áo chưa phơi.
Tao ngồi xuống sàn. Không làm gì. Không lướt điện thoại. Không bật nhạc.
Ngồi đó.
Nghe tiếng xe ngoài đường.
Và lần đầu tiên, tao không thấy cần phải đi đâu hết.