Tao có ba trăm bạn trên mạng mà không biết gọi ai
Three Hundred Friends Online and No One to Call
Tao hai mươi chín tuổi.
Sống ở Sài Gòn bảy năm. Phòng trọ hai mươi mét vuông, quận Bình Thạnh. Có máy lạnh, có wifi, có tủ lạnh mini. Đủ hết.
Điện thoại tao có ba trăm mười bảy người trong danh bạ. Facebook hơn ngàn bạn. Zalo thì không đếm nổi. Group chat công ty, group chat đại học, group chat đá banh, group chat ăn vặt.
Tối thứ sáu tuần trước, tao bị sốt.
Không phải sốt nặng. Sốt nhẹ thôi. Ba mươi tám độ rưỡi. Nhưng tao nằm một mình trong phòng trọ, trời tối, quạt kêu vo vo, mà tao thấy lạnh.
Tao mở điện thoại lên.
Lướt danh bạ từ A đến Z.
An. Hồi đại học chơi chung. Giờ nó lấy vợ, ở Đà Nẵng. Hai năm rồi không nói chuyện.
Bình. Đồng nghiệp cũ. Nghỉ việc rồi. Lâu lâu like bài nhau.
Cường. Bạn cấp ba. Nó đi Nhật từ năm ngoái.
Tao lướt hết. Ba trăm mười bảy cái tên. Không biết gọi ai.
Không phải không ai quan tâm. Nếu tao đăng lên Facebook "bị sốt quá trời" chắc cũng có vài chục người comment "uống thuốc đi bạn", "get well soon". Nhưng tao không muốn comment. Tao muốn có ai đó ngồi đây.
Tao muốn có ai đó đi mua cho tao hộp cháo.
Không phải vì tao không tự mua được. Tao đặt Grab được. Nhưng mà cái cảm giác có người mang cháo đến, sờ trán tao, nói "sốt nhẹ thôi, uống thuốc đi rồi ngủ". Cái đó tao không có.
Tao nằm đó. Nhìn trần nhà.
Nghĩ lại bảy năm ở Sài Gòn.
Năm đầu vui lắm. Đi nhậu suốt. Tuần nào cũng có chỗ đi, có người gặp. Sinh nhật ai cũng đi. Đám cưới ai cũng đi. Tao nghĩ tao có nhiều bạn.
Năm thứ hai, bớt đi nhậu. Bắt đầu tập trung làm việc. Mấy đứa rủ đi tao từ chối vài lần. Rồi nó không rủ nữa. Tao cũng không để ý.
Năm thứ ba, thứ tư, tao đổi việc. Đồng nghiệp mới. Chơi vui nhưng không thân. Đi ăn trưa chung, nói chuyện công việc, cuối tuần ai về nhà nấy.
Năm thứ năm, tao bắt đầu thấy. Thấy cái gì thì tao không biết gọi tên. Chỉ là tối về phòng, đóng cửa lại, thành phố ồn ào bên ngoài mà bên trong im lặng.
Tao bắt đầu nghe podcast để có tiếng người.
Tao bật TV để ngủ.
Tao lướt TikTok đến hai giờ sáng không phải vì thích, mà vì sợ tắt điện thoại.
Tắt điện thoại là phải đối diện với cái phòng. Cái phòng hai mươi mét vuông. Một giường, một bàn, một tủ. Đủ cho một người. Vừa khít cho một người.
Tao nhớ hồi nhỏ, ở quê, nhà tao lúc nào cũng có người. Bà ngoại ngồi trước hiên. Mấy đứa em chạy nhảy. Mẹ nấu cơm trong bếp, tiếng dao thớt lộp cộp. Ba ngồi uống trà, nghe đài.
Tao ghét cái ồn ào đó. Tao muốn đi. Tao muốn có không gian riêng. Tao muốn tự do.
Giờ tao có hết rồi.
Không gian riêng. Tự do. Im lặng.
Tối thứ sáu đó, tao nằm sốt, tao bấm gọi cho mẹ.
Mẹ bắt máy. "Gì con?"
Tao định nói "con bị sốt". Nhưng tao biết nói ra mẹ lo. Mẹ ở tận Quảng Ngãi, lo cũng không làm gì được. Chỉ thêm mất ngủ.
Tao nói: "Không có gì. Con gọi thăm mẹ."
Mẹ kể chuyện bà Tư hàng xóm mới nuôi con chó. Kể chuyện mưa lụt tuần trước ngập sân. Kể chuyện em tao thi đậu.
Tao nghe. Không nói gì nhiều. Chỉ nghe.
Mười lăm phút. Mẹ nói: "Thôi con ngủ sớm đi. Mai còn đi làm."
Tao cúp máy. Phòng lại im.
Nhưng mà cái im lặng lúc đó khác. Nó bớt lạnh hơn một chút.
Tao uống thuốc. Nằm xuống.
Nghĩ về ba trăm mười bảy cái tên trong danh bạ. Nghĩ về hơn ngàn người trên Facebook. Nghĩ về mấy cái group chat.
Rồi nghĩ về mười lăm phút nghe mẹ kể chuyện con chó bà Tư.
Tao không biết cô đơn là gì. Tao chỉ biết tối đó, giữa thành phố mười triệu người, tao nằm trong phòng hai mươi mét vuông, sốt ba mươi tám độ rưỡi, và không biết gọi ai.
Rồi tao gọi mẹ. Và không dám nói thật.
Hôm sau tao hết sốt. Đi làm bình thường. Họp hành, email, deadline.
Trưa ăn cơm với đồng nghiệp. Nó hỏi "cuối tuần làm gì". Tao nói "ở nhà coi phim". Nó nói "tao cũng vậy".
Hai đứa cười.
Rồi mỗi đứa nhìn xuống điện thoại.
Tao không biết nó có giống tao không. Tao không hỏi. Nó cũng không nói.
Ba trăm mười bảy cái tên. Hơn ngàn bạn trên mạng. Mấy chục group chat.
Và một cuộc gọi mười lăm phút mà tao không dám nói thật.
Hãy nhìn bên trong. Bên trong là suối nguồn của mọi điều tốt, và nó sẽ không bao giờ ngừng chảy nếu mày không ngừng đào.
Look within. Within is the fountain of good, and it will ever bubble up if you will ever dig.
— Marcus Aurelius, Meditations, Quyển 7.59
Diễn giải
Interpretation
Ông Marcus Aurelius nói nhìn vào bên trong, bên trong có suối nguồn không bao giờ cạn. Nghe hay. Nhưng mà thử nằm sốt một mình trong phòng trọ hai mươi mét vuông đi. Lúc đó mày không muốn suối nguồn. Mày muốn một tô cháo và một bàn tay sờ trán. Nhưng mà nghĩ lại. Tối đó tao gọi mẹ. Mẹ kể chuyện con chó bà Tư. Tao chỉ nghe. Không nói gì. Mà thấy bớt lạnh. Cái suối nguồn đó, nó không phải là tự mình đủ cho mình. Nó là biết mình đang thiếu cái gì. Biết mình cô đơn, thay vì giả vờ không cô đơn. Biết mình cần nghe một giọng nói quen, thay vì lướt thêm một ngàn cái video. Nhìn vào trong không phải để thấy mình mạnh. Mà để thấy mình thật. Thấy mình đang sốt, đang lạnh, đang không biết gọi ai. Thấy rõ rồi thì ít nhất mày biết mình cần gì. Dù chưa chắc tìm được.
Marcus Aurelius said look within, there's a fountain of goodness inside that never runs dry. Sounds nice. But try lying alone with a fever in a twenty-square-meter room. In that moment, you don't want a fountain. You want a bowl of congee and a hand on your forehead. But thinking about it again. That night I called my mom. She talked about Mrs. Tu's dog. I just listened. Didn't say anything. But I felt less cold. That fountain inside, it's not about being enough for yourself. It's about knowing what you're missing. Knowing you're lonely, instead of pretending you're not. Knowing you need to hear a familiar voice, instead of scrolling through another thousand videos. Looking within isn't about finding strength. It's about finding truth. Seeing that you're sick, you're cold, you don't know who to call. Once you see that clearly, at least you know what you need. Even if you're not sure you'll find it.