Tao có ba trăm bạn trên mạng mà không biết gọi ai lúc buồn
Three Hundred Friends Online and No One to Call When I'm Down
Tao có ba trăm mấy chục người bạn trên Facebook.
Không phải ba trăm người lạ. Toàn người tao biết mặt. Bạn cấp ba, bạn đại học, đồng nghiệp cũ, đồng nghiệp mới, mấy đứa đi chung chuyến du lịch hồi năm ngoái. Ai cũng like bài tao. Tao cũng like bài nó.
Vui lắm.
Cho đến một tối thứ Năm.
Tao ngồi trong phòng trọ. Vừa ăn xong hộp cơm mua ngoài cổng. Rửa tay, lau bàn, ngồi xuống ghế.
Rồi tự nhiên buồn.
Không phải buồn vì chuyện gì cụ thể. Không ai chửi tao. Không ai bỏ tao. Công việc bình thường. Lương đủ sống. Phòng trọ sạch sẽ.
Nhưng buồn.
Cái buồn nó không có hình dạng. Nó như nước ngấm vào tường. Mày không thấy nó chảy, nhưng sờ vào thì ẩm.
Tao cầm điện thoại lên.
Mở danh bạ.
Lướt từ A xuống Z.
Ba trăm mấy chục cái tên.
Tao không biết gọi ai.
Không phải không có ai để gọi. Mà là tao không biết gọi rồi nói gì.
"Ê, tao buồn." Nói vậy à? Rồi nó hỏi "Sao buồn?" Tao trả lời sao? "Không biết." Rồi nó nói "Thôi đi nhậu đi." Rồi tao đi nhậu. Rồi về. Rồi vẫn buồn.
Tao đặt điện thoại xuống.
Nằm nhìn trần nhà.
---
Hồi cấp ba tao có một thằng bạn thân tên Phú.
Phú nó không giống tao. Tao thích đọc sách, nó thích đá banh. Tao nghe nhạc Trịnh, nó nghe rap. Tao ít nói, nó nói suốt.
Nhưng mà lạ. Tao với nó ngồi cạnh nhau im lặng cũng được.
Có hôm tao buồn, tao không nói gì. Nó cũng không hỏi. Nó chỉ ngồi đó, ăn ổ bánh mì, rồi đưa tao một nửa.
Tao ăn. Rồi hết buồn.
Không phải vì ổ bánh mì. Mà vì tao biết nó hiểu. Không cần nói.
Phú đi Bình Dương làm công nhân sau khi tốt nghiệp. Tao lên Sài Gòn. Đầu tiên còn nhắn tin. Rồi thưa dần. Rồi thôi.
Tao không giận nó. Nó cũng không giận tao. Chỉ là cuộc sống nó cuốn đi.
Nhưng tối thứ Năm đó, lướt danh bạ, tao dừng lại ở tên nó.
Phú.
Tao muốn gọi. Nhưng không gọi.
Vì tao sợ gọi rồi nó trả lời lịch sự. Kiểu "Ờ, lâu quá không gặp, dạo này sao rồi?" Kiểu hai đứa thành người quen.
Tao thà nhớ nó là thằng bạn chia nửa ổ bánh mì, còn hơn nghe nó nói chuyện với tao như người lạ.
---
Ở công ty tao có nhóm chat. Mười hai người.
Sáng nào cũng chào. Trưa rủ nhau ăn. Chiều chia meme. Tối thỉnh thoảng rủ nhau đi uống.
Nhìn vào thì vui. Tao cũng nghĩ là vui.
Cho đến hôm tao nghỉ phép ba ngày vì ốt. Nằm nhà. Sốt. Một mình.
Không ai nhắn hỏi.
Không phải nó ác. Mà nó không biết. Vì trong nhóm chat, tao chỉ gửi "nghỉ phép" rồi thôi. Không ai hỏi thêm. Tao cũng không nói thêm.
Ba ngày nằm nhà, tao nấu cháo một mình. Uống thuốc một mình. Nửa đêm sốt run, tao tự đắp chăn rồi tự nằm chờ sáng.
Ngày thứ tư đi làm lại. Mọi người nói "Ê, khỏe chưa?" Tao nói "Khỏe rồi." Rồi thôi.
Buổi trưa đi ăn chung. Mười hai đứa. Cười nói bình thường.
Tao ngồi giữa mà thấy mình ở ngoài.
---
Tao hai mươi bảy tuổi.
Ba trăm bạn trên mạng. Mười hai đồng nghiệp. Vài đứa bạn cũ thỉnh thoảng like ảnh.
Ai cũng biết mặt tao. Ai cũng biết tên tao.
Không ai biết tối thứ Năm tao nằm nhìn trần nhà.
Không ai biết tao ăn cơm hộp một mình rồi buồn mà không có lý do.
Không ai biết tao lướt danh bạ ba trăm cái tên mà không dám gọi một cuộc.
---
Có lần tao đọc được ở đâu đó, người ta nói rằng thành phố lớn là nơi cô đơn nhất. Lúc đó tao nghĩ nó sến.
Bây giờ tao không nghĩ vậy nữa.
Tao đi làm mỗi ngày. Gặp mấy chục người. Nói mấy trăm câu. Cười mấy chục lần.
Rồi về phòng.
Rồi im.
Cái im nó không đáng sợ. Đáng sợ là tao quen rồi.
Tao quen ăn một mình. Quen ốm một mình. Quen buồn một mình. Quen lướt điện thoại đến khi mắt mỏi rồi ngủ.
Tao không than. Tao không kể.
Vì kể ai nghe?
---
Tối nay cũng thứ Năm.
Tao lại ngồi trong phòng. Lại ăn xong hộp cơm. Lại cầm điện thoại lên.
Lần này tao không lướt danh bạ.
Tao mở tin nhắn cũ với Phú. Dòng cuối cùng là từ hai năm trước. Nó gửi: "Ê, Tết về không?"
Tao chưa bao giờ trả lời.
Tao nhìn dòng tin nhắn đó rất lâu.
Rồi tao đặt điện thoại xuống.
Rồi tao nằm nhìn trần nhà.
Nhưng tối nay hơi khác.
Tao không biết khác chỗ nào. Chỉ biết là khác.
知我者希,則我者貴
Tri ngã giả hi, tắc ngã giả quý
Người hiểu ta thì ít, nên ta càng quý.
Those who understand me are few; thus I am valued.
— Lão Tử, Đạo Đức Kinh, Chương 70
Diễn giải
Interpretation
Lão Tử nói câu đó hơn hai ngàn năm trước. Người hiểu mình thì ít. Nên càng quý. Nghe đơn giản. Nhưng mà sống mới thấy đau. Ba trăm người bạn. Mười hai đồng nghiệp. Bao nhiêu cuộc nhậu, bao nhiêu lần cười. Nhưng lúc buồn thật, lúc ốm thật, lúc nằm một mình trong phòng trọ lúc nửa đêm, mày nhìn quanh thì trống. Không phải không có ai. Mà không có ai hiểu. Cái hiểu mà Lão Tử nói không phải hiểu kiểu biết mày làm nghề gì, lương bao nhiêu, thích ăn gì. Mà là hiểu kiểu ngồi cạnh mày im lặng mà mày thấy đỡ. Kiểu chia nửa ổ bánh mì mà không cần hỏi tại sao mày buồn. Người như vậy, cả đời có khi chỉ gặp một hai người. Có khi đã gặp rồi mà để tuột. Ông già nói "càng quý" không phải để mày tiếc. Mà để mày biết. Nó hiếm. Nó quý. Và nếu còn kịp thì đừng để dòng tin nhắn cuối cùng treo ở đó thêm hai năm nữa.
Lao Tzu said it over two thousand years ago. Those who understand you are few. So treasure them. Sounds simple. But living it is where it hurts. Three hundred friends. Twelve coworkers. Countless drinking sessions, countless laughs. But when you're truly sad, truly sick, truly lying alone in a rented room at midnight, you look around and it's empty. Not because no one's there. Because no one understands. The understanding Lao Tzu meant isn't knowing what you do for a living, how much you make, what food you like. It's the kind where someone sits next to you in silence and you feel better. The kind where someone hands you half a sandwich without asking why you're sad. That kind of person, you might only meet one or two in a lifetime. Maybe you already met them and let them slip away. The old man said "treasure them" not to make you regret. But to make you see. It's rare. It's precious. And if there's still time, maybe don't let that last message hang unanswered for another two years.