Tao có ba trăm bạn trên mạng mà tối nay không biết gọi ai
Three Hundred Friends Online and No One to Call Tonight
Tao ba mươi tuổi.
Điện thoại tao lúc nào cũng sáng. Tin nhắn nhóm. Tag trên mạng. Mấy cái react haha. Mấy cái "ê bao giờ đi nhậu".
Tao trả lời hết. Nhanh lắm. Tao là loại người reply trong vòng ba mươi giây. Ai cũng nói tao vui tính. Ai cũng nói tao dễ chơi.
Nhưng tối thứ Sáu tuần trước, tao ngồi một mình trong phòng.
Không phải vì không ai rủ. Có. Thằng Hùng nhắn "đi bia không". Con Linh gọi "qua nhà tao coi phim". Nhóm công ty đăng "team building cuối tuần".
Tao đọc hết. Rồi tao tắt màn hình.
Không phải tao ghét tụi nó. Tao thương tụi nó. Nhưng tao biết nếu đi, tao sẽ cười, sẽ nói, sẽ kể chuyện, sẽ làm cho cả bàn vui. Rồi về nhà, tao sẽ nằm xuống, và cái cảm giác đó lại đến.
Cái cảm giác gì tao không biết gọi tên.
Nó không phải buồn. Buồn thì tao biết rồi. Buồn có hình dạng, có lý do. Mất việc thì buồn. Chia tay thì buồn. Cái này khác.
Nó giống như tao đứng giữa một căn phòng đông người mà không ai nhìn thấy tao. Không phải tụi nó phớt lờ. Tụi nó nhìn, tụi nó cười, tụi nó nói chuyện với tao. Nhưng cái mà tụi nó thấy, tao không chắc đó là tao.
Tao nghĩ về chuyện này nhiều.
---
Hồi hai mươi ba tuổi, tao mới ra trường, tao sợ ở một mình. Sợ thiệt. Phòng trọ mười hai mét vuông, tao bật TV cả ngày cho có tiếng người. Đi đâu cũng rủ bạn. Ăn cơm một mình tao thấy tội.
Tao nghĩ cô đơn là khi không có ai bên cạnh.
Nên tao lấp đầy. Tao đi nhậu ba bốn đêm một tuần. Tao tham gia đủ nhóm. Chạy bộ, đọc sách, startup, volunteer. Tao quen cả trăm người. Điện thoại tao danh bạ dài hơn menu quán phở.
Và nó hiệu quả. Một thời gian.
Nhưng đến khoảng hai mươi bảy, hai mươi tám, tao bắt đầu thấy mệt. Không phải mệt thể xác. Mệt kiểu khác. Mệt vì phải "on" suốt. Mệt vì mỗi lần gặp ai, tao phải chọn phiên bản nào của mình để mang ra.
Với thằng Hùng thì tao là thằng hay chửi thề, nói bậy, coi bóng đá. Với con Linh thì tao là đứa biết lắng nghe, nhẹ nhàng. Với đồng nghiệp thì tao chuyên nghiệp, chỉn chu. Với gia đình thì tao là thằng con ngoan, không than phiền.
Không phiên bản nào sai. Nhưng cũng không phiên bản nào đủ.
Tao giống cái gương vỡ. Mỗi mảnh phản chiếu một góc. Nhưng không ai cầm đủ mảnh để thấy cả mặt.
Kể cả tao.
---
Tối thứ Sáu đó, tao không đi đâu.
Tao ngồi trong phòng. Tắt đèn. Tắt nhạc. Tắt điện thoại.
Lần đầu tiên trong mấy năm, tao ngồi im.
Và nó đến. Cái cảm giác đó. Nó dâng lên từ bụng, lên ngực, lên cổ họng. Không phải đau. Không phải buồn. Giống như một cái gì đó đã bị nhốt rất lâu, bây giờ nó biết cửa đang mở.
Tao không khóc. Tao chỉ ngồi.
Rồi tao bắt đầu nghĩ. Không phải nghĩ về công việc, về tiền, về tương lai. Tao nghĩ về tao.
Tao thích gì? Thật sự thích, không phải thích vì người khác thích.
Tao sợ gì? Thật sự sợ, không phải sợ vì người khác bảo nên sợ.
Tao muốn gì? Không phải cái muốn tao đăng lên mạng. Cái muốn mà tao không dám nói ra.
Tao ngồi đó hai tiếng.
Không có câu trả lời nào. Không có giác ngộ. Không có khoảnh khắc "à ha" như trong phim.
Chỉ có im lặng. Và tao. Ngồi với nhau.
---
Tuần sau tao vẫn đi làm. Vẫn reply tin nhắn. Vẫn đi bia với thằng Hùng. Vẫn coi phim với con Linh.
Nhưng tao bắt đầu giữ lại mỗi tuần một tối. Chỉ cho tao.
Không làm gì. Không productive. Không self-care kiểu đắp mặt nạ rồi chụp hình đăng story. Chỉ ngồi.
Mấy tuần đầu khó lắm. Tao bồn chồn. Tay cứ muốn cầm điện thoại. Đầu cứ muốn nghĩ chuyện khác. Cơ thể tao quen bận rộn đến mức ngồi im thành một thứ xa xỉ mà nó không biết xài.
Nhưng từ từ, tao bắt đầu nghe được.
Không phải nghe tiếng gì to tát. Nghe mấy cái nhỏ. Tao thích mùi cà phê lúc sáng sớm, thiệt sự thích, không phải vì aesthetic. Tao thích đi bộ một mình lúc trời mát, không cần tai nghe, không cần podcast. Tao thích viết mấy dòng linh tinh vào cuốn sổ, không cho ai đọc.
Mấy cái nhỏ xíu. Nhưng nó là của tao. Không phải mượn của ai.
---
Tao kể chuyện này cho thằng Hùng. Nó cười.
"Mày bị gì vậy? Sống nội tâm quá rồi. Ra đây nhậu đi."
Tao cũng cười. Rồi tao đi nhậu với nó.
Nhưng tối đó về, tao không thấy cái cảm giác trống đó nữa. Không phải vì nó biến mất. Nó vẫn đó. Nhưng tao không còn sợ nó.
Hồi trước tao chạy khỏi cô đơn bằng cách lấp đầy lịch. Bây giờ tao biết cái mà tao gọi là cô đơn, nó không phải vì thiếu người.
Nó là vì tao thiếu tao.
Ba mươi năm tao sống với mọi người. Mà chưa bao giờ thật sự ngồi xuống với chính mình.
Bây giờ mỗi tối thứ Sáu, tao tắt đèn, tao ngồi.
Không phải lúc nào cũng dễ chịu. Có tối tao bồn chồn. Có tối tao buồn mà không biết vì sao. Có tối tao chỉ muốn bật Netflix lên cho xong.
Nhưng tao ngồi.
Vì tao hiểu rồi. Cái người mà tao cần gặp nhất, không có trong danh bạ.
Hãy nhìn bên trong. Bên trong là suối nguồn của mọi điều tốt, và nó sẽ không bao giờ ngừng chảy nếu mày không ngừng đào.
Look within. Within is the fountain of good, and it will ever bubble up if you will ever dig.
— Marcus Aurelius, Meditations, Quyển 7.59
Diễn giải
Interpretation
Marcus Aurelius nói nhìn vào bên trong, bên trong có suối nguồn. Nghe hay. Nhưng mà thật ra ổng nói cái gì? Ổng nói là mày đi tìm khắp nơi, mày gặp trăm người, mày lấp đầy lịch, mà cái mày thiếu nó không nằm ngoài đó. Nó nằm trong mày. Cái suối nguồn đó không phải là niềm vui, không phải là bình an kiểu spa. Nó là sự thật về mày. Mày thích gì, mày sợ gì, mày là ai khi không có ai nhìn. Vấn đề là cái suối đó bị chôn. Bị lấp bởi mấy tầng noise. Tin nhắn, cuộc hẹn, phiên bản này phiên bản kia. Muốn thấy nó thì phải ngồi xuống. Phải im. Phải chịu cái khó chịu của việc ở một mình với chính mình. Không ai bảo đó là dễ. Nhưng cái suối nó vẫn ở đó. Nó chờ mày đào.
Marcus Aurelius said look within, within is a fountain of good. Sounds nice. But what was he actually saying? He was saying you go searching everywhere, you meet hundreds of people, you fill up your schedule, but what you're missing isn't out there. It's inside you. That fountain isn't happiness, isn't some spa version of peace. It's the truth about you. What you like, what you fear, who you are when nobody's watching. The problem is that fountain is buried. Buried under layers of noise. Messages, appointments, this version of you, that version. To find it you have to sit down. Be quiet. Endure the discomfort of being alone with yourself. Nobody said it's easy. But the fountain is still there. It's waiting for you to dig.