Tao có hai mươi bảy người bạn trên nhóm chat, nhưng tối đó tao gọi cho không ai
Twenty-seven friends in the group chat, but that night I called no one
Tao kể chuyện này không phải để than. Chỉ là tao muốn nói ra. Vậy thôi.
Năm đó tao hai bảy.
Công việc ổn. Lương đủ sống. Có phòng trọ riêng, có xe máy, có bảo hiểm. Nhìn từ ngoài vào thì tao là đứa ổn nhất trong nhóm bạn cũ hồi đại học.
Nhóm chat hai mươi bảy người. Lâu lâu có đứa gửi meme. Có đứa khoe con. Có đứa hỏi cuối tuần ai rảnh đi nhậu. Tao thả react, gõ vài chữ, rồi tắt điện thoại.
Không ai biết tối đó tao ngồi trên sàn nhà bếp, lưng dựa tủ lạnh, nhìn trần nhà suốt hai tiếng.
Không có chuyện gì xảy ra. Không ai chết. Không ai bỏ tao. Không thất tình, không mất việc, không nợ nần.
Chỉ là tao ngồi đó và thấy trống.
Cái trống không phải vì thiếu gì. Mà vì tao không biết mình đang có gì.
Tao thử lướt danh bạ. Hai trăm mấy chục số. Cuộn từ A tới Z. Mỗi cái tên tao đều biết. Nhưng không có cái tên nào tao muốn gọi.
Không phải ghét ai. Không phải giận ai.
Chỉ là tao biết, nếu gọi, cuộc nói chuyện sẽ đi theo đúng cái lộ trình tao đã thuộc lòng.
"Ê, lâu rồi. Dạo này sao?" "Cũng vậy. Mày sao?" "Cũng vậy."
Rồi im. Rồi tìm chuyện để nói. Rồi cười. Rồi cúp.
Rồi tao lại ngồi một mình trên sàn nhà bếp.
Tao bắt đầu để ý cái này từ hồi hai lăm.
Hồi đó tao đi sinh nhật thằng Hùng. Quán lẩu, mười mấy đứa. Ồn ào, cụng ly, kể chuyện công ty, chửi sếp, bàn chuyện mua đất. Tao ngồi giữa đám đó, cười đúng chỗ, nói đúng lúc. Không ai thấy gì lạ.
Nhưng tao thấy.
Tao thấy mình đang diễn. Không phải diễn giả. Diễn thiệt. Cười thiệt. Nhưng bên trong thì không có gì đang cười.
Như cái loa phát nhạc mà bên trong rỗng.
Tao không biết giải thích sao. Nếu nói với ai, chắc người ta bảo tao overthink. Hoặc bảo đi chơi cho khuây khỏa. Hoặc bảo tập gym đi, thiếu endorphin.
Tao đã thử hết rồi.
Gym sáu tháng. Chạy bộ mỗi sáng. Đọc sách self-help. Đi du lịch một mình. Thử viết nhật ký. Thử thiền. Thử xem phim tài liệu về vũ trụ để thấy mình nhỏ bé.
Không cái nào sai. Nhưng không cái nào chạm được vào chỗ đó.
Cái chỗ mà tao ngồi giữa mười mấy người quen, nhưng không thuộc về đâu.
Tao nhớ có lần, khuya, tao nói với con Linh. Linh là đứa tao thân nhất, từ hồi năm nhất đại học. Tao nói:
"Tao thấy lạc lõng."
Nó nhìn tao. Im một lúc. Rồi nói:
"Mày thiếu người yêu đó. Kiếm đi."
Tao cười. Không giận. Vì tao biết nó nói thiệt lòng. Nó nghĩ vậy thiệt.
Nhưng tao cũng biết, cái tao đang nói, nó không nghe được.
Không phải nó không muốn nghe. Mà là cái tần số đó, nó không bắt được.
Giống như tao đang phát sóng AM mà mọi người xung quanh chỉ có radio FM.
Không ai sai. Chỉ là không khớp.
Tao bắt đầu sợ cái này.
Không phải sợ cô đơn. Cô đơn thì dễ. Cô đơn là thiếu người.
Cái tao sợ là lạc lõng. Lạc lõng là có người đầy, mà không thuộc về ai.
Tao sợ rằng cái này không phải giai đoạn. Không phải khủng hoảng tuổi hai mươi mấy. Không phải thiếu vitamin D.
Tao sợ rằng đây là cách tao được nối dây. Rằng tao sẽ luôn ngồi giữa đám đông và thấy mình đang nhìn từ bên ngoài kính.
Tối đó, trên sàn nhà bếp, tao đặt điện thoại xuống.
Không gọi ai.
Không phải vì kiêu. Không phải vì muốn chịu đựng một mình cho nó đau.
Mà vì tao biết, cái tao đang tìm, nó không nằm trong cuộc gọi nào.
Nó không nằm trong câu "mày sao rồi" của ai.
Nó không nằm trong lời khuyên nào.
Tao không biết nó nằm ở đâu.
Có thể nó không nằm ở đâu hết.
Có thể cái lạc lõng này, nó không phải vấn đề cần giải.
Có thể nó là câu trả lời mà tao chưa biết đọc.
Tao không biết.
Tao chỉ biết tối đó, tao ngồi trên sàn nhà bếp, lưng dựa tủ lạnh, và lần đầu tiên tao không cố chạy khỏi cái cảm giác đó.
Tao ngồi với nó.
Nó không dễ chịu.
Nhưng nó thật.
Và lâu lắm rồi, tao chưa thấy cái gì thật như vậy.
知我者希,則我者貴
Tri ngã giả hi, tắc ngã giả quý
Người hiểu ta thì ít, nên ta càng quý.
Those who understand me are few; thus I am valued.
— Lão Tử, Đạo Đức Kinh, Chương 70
Diễn giải
Interpretation
Lão Tử nói cái này hai ngàn mấy trăm năm trước. Ông nói: người hiểu ta thì ít, mà chính vì vậy, ta mới quý. Nghe ngược đời. Ai cũng muốn được hiểu. Ai cũng muốn nói một câu mà người kia gật đầu, nói "tao biết, tao cũng vậy." Nhưng Lão Tử nói ngược lại. Ổng nói cái sự ít người hiểu đó, nó không phải lỗi. Nó là dấu hiệu. Không phải dấu hiệu mày giỏi hơn ai. Không phải mày đặc biệt hơn ai. Mà là dấu hiệu rằng cái mày đang mang trong người, nó không phải thứ bày ra chợ được. Nó không phải thứ giải thích trong một cuộc gọi mười phút. Thằng nào ngồi trên sàn nhà bếp lúc nửa đêm, lướt danh bạ hai trăm số mà không gọi ai, thằng đó không phải hỏng. Thằng đó đang chạm vào một chỗ mà phần lớn người ta sẽ không bao giờ chạm, vì họ bận cụng ly. Ít người hiểu, thì ta quý. Không phải quý cái cô đơn. Mà quý cái thật đang nằm ở dưới lớp cô đơn đó.
Lao Tzu said this over two thousand years ago. He said: those who understand me are few, and that is why I am precious. Sounds backwards. Everyone wants to be understood. Everyone wants to say something and have the other person nod, say "I know, me too." But Lao Tzu said the opposite. He said that scarcity of understanding is not a flaw. It's a sign. Not a sign that you're better than anyone. Not that you're more special. But a sign that what you carry inside isn't something you can lay out in a marketplace. It's not something you explain in a ten-minute phone call. The guy sitting on his kitchen floor at midnight, scrolling through two hundred contacts and calling no one, that guy isn't broken. He's touching a place most people will never touch, because they're busy clinking glasses. Few understand, so I am precious. Not precious because of the loneliness. Precious because of the truth lying beneath that loneliness.