Tao dọn nhà xong, ngồi giữa phòng trống
I finished moving in, then sat in an empty room
Tao dọn nhà lần thứ tư trong ba năm.
Lần đầu dọn ra khỏi nhà ba má. Lần hai dọn theo con bạn ở ghép. Lần ba dọn theo người yêu cũ. Lần này dọn về ở một mình.
Phòng trọ hai mươi mét vuông. Quận Bình Thạnh. Tầng ba, không thang máy. Cửa sổ nhìn ra con hẻm bán hủ tiếu.
Tao mất cả ngày chủ nhật để khuân đồ lên. Mấy thùng carton, cái nệm cuộn, bộ chén dĩa mua ở siêu thị. Không nhiều. Tao hai mươi tám tuổi, đồ đạc vừa đủ chất lên một chuyến xe ba gác.
Khuân xong, lau nhà xong, xếp đồ vào tủ xong.
Tao ngồi xuống giữa phòng.
Không có ai gọi xuống ăn cơm. Không có tiếng con bạn cười nói ngoài phòng khách. Không có người nằm cạnh hỏi tối nay ăn gì.
Chỉ có tiếng xe chạy ngoài hẻm. Tiếng bà bán hủ tiếu gõ leng keng. Tiếng quạt trần quay.
Tao ngồi đó. Lâu lắm.
---
Hồi ở ghép với con Linh, tao hay than.
Than nó để tóc trong bồn rửa. Than nó mở nhạc khuya. Than nó dẫn bạn về ồn ào.
Tao nói: "Ước gì tao có phòng riêng. Ở một mình cho yên."
Con Linh cười: "Mày ở một mình ba ngày là mày khóc."
Tao không tin.
---
Hồi ở với Khoa, tao cũng hay than.
Than nó không rửa chén. Than nó đi chơi không nói. Than nó nằm cạnh mà cứ như ở xa.
Tao nói: "Thà ở một mình còn hơn ở với người mà vẫn cô đơn."
Khoa nhìn tao. Không nói gì. Tuần sau nó dọn đi.
Tao đứng ở cửa nhìn nó xách vali xuống cầu thang. Không khóc. Không giữ. Tao nghĩ mình mạnh lắm.
---
Đêm đầu tiên ở phòng mới.
Tao nằm trên cái nệm còn mới, ga trải giường còn thơm mùi bao bì. Mở điện thoại lướt. Facebook, Instagram, TikTok. Mấy đứa bạn đi ăn, đi chơi, đi du lịch. Mấy cặp đôi đăng ảnh. Mấy người lạ quay video vui vẻ.
Tao tắt điện thoại.
Phòng tối. Im.
Tao nghe rõ tiếng mình thở.
Lần đầu tiên trong đời, tao nghe rõ tiếng mình thở mà thấy sợ.
Không phải sợ ma, sợ trộm. Sợ cái im lặng. Sợ cái khoảng trống mà không có ai lấp.
Tao nằm đó, mắt mở, nhìn trần nhà. Nghĩ đến ba má ở quê. Nghĩ đến con Linh giờ đã lấy chồng. Nghĩ đến Khoa giờ không biết ở đâu.
Nghĩ đến hai mươi tám năm. Bao nhiêu người đã đi qua phòng tao. Bao nhiêu người đã ở lại rồi rời đi.
Tao không khóc. Nhưng mắt cay.
---
Tuần đầu, tao cố lấp.
Mở TV cho có tiếng người. Bật podcast khi nấu ăn. Gọi điện cho đứa này đứa kia. Rủ đi cà phê, rủ đi ăn.
Nhưng mấy đứa bạn cũng bận. Đứa có gia đình, đứa làm ca đêm, đứa ở xa. Không phải nó không thương tao. Chỉ là đời ai cũng có việc của đời nấy.
Đến thứ Sáu, tao ngồi ăn cơm một mình. Cơm trắng, trứng chiên, canh rau. Bàn ăn cho một người. Chén cho một người. Đũa cho một người.
Tao nhìn cái ghế trống đối diện.
Nó trống. Vậy thôi.
---
Tuần thứ hai, tao bắt đầu quen.
Không phải quen kiểu thấy vui. Quen kiểu chấp nhận.
Sáng dậy, pha cà phê, ngồi cửa sổ nhìn xuống hẻm. Bà bán hủ tiếu dọn hàng. Ông xe ôm ngồi đợi khách. Mấy đứa nhỏ chạy đi học.
Tao nhìn. Không nghĩ gì. Chỉ nhìn.
Tối về, nấu cơm, rửa chén, lau bếp. Mọi thứ gọn gàng vì chỉ có một người bày ra, một người dọn.
Tao bắt đầu nghe được mấy thứ mà trước giờ không nghe. Tiếng mưa rơ trên mái tôn nhà kế bên. Tiếng mèo kêu trong hẻm lúc khuya. Tiếng chính mình thở khi sắp ngủ.
Không còn sợ nữa. Nhưng cũng chưa quen hẳn.
---
Cuối tháng, ba gọi điện.
"Con khỏe không? Ăn uống đàng hoàng không?"
"Dạ khỏe ba."
"Ở một mình buồn không?"
Tao định nói không. Nhưng dừng lại.
"Có buồn ba. Nhưng con ổn."
Ba im một lúc. Rồi nói: "Hồi ba mới lên Sài Gòn, ba cũng ở một mình. Cũng buồn. Rồi cũng quen."
Tao không hỏi ba quen mất bao lâu. Có lẽ tao sẽ tự biết.
---
Tháng thứ ba.
Tao đi làm, về nhà, nấu ăn, đọc sách, ngủ. Cuối tuần đi chợ, giặt đồ, lau nhà. Thỉnh thoảng gặp bạn. Thỉnh thoảng không.
Phòng trọ hai mươi mét vuông. Vẫn nhỏ. Vẫn ở Bình Thạnh. Vẫn tầng ba không thang máy.
Nhưng tao bắt đầu nhận ra một thứ.
Cô đơn không phải là không có ai. Cô đơn là chưa biết ở với mình.
Tao hai mươi tám năm, lúc nào cũng có người bên cạnh. Ba má, bạn bè, người yêu. Lúc nào cũng có tiếng nói, tiếng cười, tiếng cãi nhau. Tao chưa bao giờ thật sự ngồi với chính mình.
Giờ tao ngồi đây. Phòng trống. Im lặng.
Và lần đầu tiên, tao không chạy.
---
Tao không biết ở một mình bao lâu mới hết buồn. Có khi không bao giờ hết.
Nhưng tối nay tao nấu cơm, ngồi ăn, rửa chén, pha trà.
Một mình.
Và thấy được.
Nước mắt mà con đã khóc trong vòng luân hồi nhiều hơn nước bốn biển.
The tears you have shed in this long journey of rebirth are more than the water in the four great oceans.
— Đức Phật, Tương Ưng Bộ Kinh (Samyutta Nikaya)
Diễn giải
Interpretation
Rumi nói nước mắt mày khóc trong vòng luân hồi, nó không mất đi đâu. Nó thấm vào đất rồi mọc lên thành cái gì đó. Câu chuyện này cũng vậy. Hai mươi tám năm, bao nhiêu lần buồn, bao nhiêu lần cô đơn mà không dám nhìn thẳng. Cứ lấp bằng người này người kia. Bằng tiếng ồn. Bằng mối quan hệ. Rồi đến lúc phòng trống, không còn ai, mới thấy. Cái buồn nó vẫn ở đó. Nước mắt nó vẫn ở đó. Không phải vì thiếu người. Mà vì chưa bao giờ ngồi xuống với chính mình đủ lâu để nghe nó nói gì. Rumi không bảo mày ngừng khóc. Ông bảo mày nhìn vào nước mắt đó. Vì nó là của mày. Và nó đã đi theo mày từ lâu lắm rồi.
Rumi said the tears you've cried through lifetimes don't disappear. They seep into the earth and grow into something. This story is the same. Twenty-eight years of loneliness never faced head-on. Always filled with someone, with noise, with relationships. Then the room goes empty. No one left. And you finally see it. The sadness was always there. The tears were always there. Not because someone was missing. But because you never sat with yourself long enough to hear what they were saying. Rumi doesn't tell you to stop crying. He tells you to look at those tears. Because they're yours. And they've been following you for a very long time.