Tao dọn phòng ba ngày, vứt đi nửa đời mình
I Spent Three Days Cleaning My Room and Threw Away Half My Life
Tao hai mươi tám tuổi.
Chuyện bắt đầu từ một cái tủ quần áo đóng không kín cửa.
Tối thứ sáu, tao đi làm về, mở cửa phòng, nhìn cái tủ phình ra như sắp nổ. Quần áo nhét chặt đến mức cánh cửa cong vênh. Tao đứng đó, nhìn nó, rồi tự nhiên thấy mệt. Không phải mệt vì công việc. Mệt vì cái phòng này. Mệt vì mọi thứ tao chất vào đây suốt mấy năm.
Tao ngồi xuống sàn, nhìn quanh.
Góc bàn có ba cuốn sách self-help tao mua vì ai đó review trên TikTok. Chưa đọc hết cuốn nào. Dưới gầm giường có đôi giày chạy bộ mua hồi tao quyết tâm chạy marathon. Chạy được hai tuần rồi bỏ. Trên kệ có cái guitar acoustic mua trả góp ba tháng. Học được bốn hợp âm rồi để đó bám bụi.
Mỗi thứ là một phiên bản của tao. Phiên bản chạy bộ. Phiên bản chơi nhạc. Phiên bản đọc sách mỗi ngày. Phiên bản healthy lifestyle. Phiên bản tối giản. Phiên bản có kỷ luật.
Không phiên bản nào sống quá hai tháng.
Nhưng đồ thì ở lại.
Sáng thứ bảy, tao bắt đầu dọn.
Tao mở tủ quần áo trước. Lôi hết ra giường. Đống quần áo cao ngang ngực. Tao nhìn từng cái một.
Cái áo blazer mua hồi phỏng vấn công ty đầu tiên. Không đậu. Nhưng tao giữ vì nghĩ sẽ cần cho lần sau. Lần sau tao mặc áo khác.
Cái quần jeans rách gối mua theo trend. Mặc hai lần, thấy không hợp, nhét vào góc tủ.
Ba cái áo thun trắng giống hệt nhau vì tao từng muốn sống kiểu Steve Jobs, mặc một màu cho đỡ phải nghĩ. Kéo dài được một tuần.
Tao bắt đầu chia hai đống. Giữ. Bỏ.
Đống bỏ lớn hơn đống giữ.
Tao thấy lạ. Sao lúc mua thì cái gì cũng cần, mà lúc nhìn lại thì hơn nửa là thừa.
Chiều thứ bảy, tao chuyển sang kệ sách.
Mười bảy cuốn. Tao đọc hết đúng bốn cuốn. Ba cuốn đọc dở. Mười cuốn còn nguyên bọc nhựa.
Mỗi cuốn tao mua vào một thời điểm khác nhau. Có cuốn mua lúc tao thất tình, tìm sách về healing. Có cuốn mua lúc tao muốn khởi nghiệp, tìm sách về startup. Có cuốn mua lúc tao khủng hoảng hiện sinh, tìm sách triết học.
Tao nhìn mười bảy cuốn sách xếp hàng trên giường và thấy rõ ràng. Mỗi cuốn không phải tao mua để đọc. Tao mua để tin rằng mình sẽ thay đổi. Cầm cuốn sách về nhà, đặt lên kệ, thấy mình đã khác rồi. Dù chưa mở trang nào.
Tao giữ lại bốn cuốn đã đọc hết. Còn lại cho hết.
Chủ nhật, tao dọn đến ngăn kéo bàn.
Đây mới là chỗ nặng nhất.
Không phải vì đồ nhiều. Mà vì toàn thứ tao không biết vứt hay giữ.
Cái thẻ nhân viên công ty cũ. Tao nghỉ cách đây một năm. Nghỉ vì không chịu nổi. Nhưng cái thẻ vẫn nằm đó. Tao không biết sao mình giữ. Có lẽ vì nó là bằng chứng tao từng thuộc về một chỗ nào đó.
Mấy tấm ảnh in ra hồi còn chơi với nhóm bạn đại học. Giờ nhóm tan rồi. Không ai cãi nhau. Chỉ là mỗi đứa một hướng, tin nhắn thưa dần, rồi im.
Cái vòng tay con bé tặng. Con bé giờ là vợ người khác. Tao không giận. Không buồn. Chỉ là mỗi lần thấy cái vòng, tao lại nhớ cảm giác hồi đó. Cảm giác tưởng sẽ mãi mãi.
Tao cầm cái vòng lên.
Nhẹ. Nhẹ hơn tao tưởng.
Tao đặt nó vào đống bỏ.
Rồi lấy ra.
Rồi đặt vào lại.
Rồi lấy ra lần nữa.
Cuối cùng tao bỏ nó vào một cái hộp nhỏ, cất vào góc kệ. Không trưng ra nữa. Nhưng cũng không vứt.
Có những thứ buông không phải là vứt đi. Là không cầm trên tay nữa thôi.
Tối chủ nhật, tao nhìn căn phòng.
Trống.
Trống hơn bao giờ hết.
Tủ quần áo đóng được cửa rồi. Kệ sách còn bốn cuốn đứng thưa thớt. Bàn sạch. Sàn sạch.
Tao ngồi giữa phòng, nhìn quanh, và lần đầu tiên tao thấy phòng mình rộng.
Nhưng cái lạ là tao không thấy nhẹ.
Tao thấy trống.
Không phải trống vì mất mát. Trống vì lần đầu tao nhìn thấy bao nhiêu thứ tao nhét vào đời mình chỉ để lấp đầy.
Mỗi cái áo, mỗi cuốn sách, mỗi cái hobby mới, mỗi phiên bản mới của bản thân. Tao không thực sự cần chúng. Tao cần cảm giác đang đi đâu đó. Đang trở thành ai đó.
Mà giờ, ngồi giữa phòng trống, tao không là phiên bản nào cả.
Chỉ là tao.
Tao không biết "chỉ là tao" có đủ không.
Nhưng ít nhất cái tủ đóng được cửa rồi.