Tao được tăng lương nhưng tối đó không ngủ được
I Got a Raise but Couldn't Sleep That Night
Tao làm agency được ba năm.
Ba năm. Nghe thì không dài. Nhưng trong agency, ba năm bằng mười năm ở chỗ khác. Mỗi ngày tao vào công ty lúc tám giờ, về nhà lúc mười, mười một. Có hôm hai giờ sáng vẫn ngồi sửa deck cho client.
Tao không phàn nàn. Thật. Tao chọn cái này. Tao muốn lên nhanh, muốn giỏi, muốn có cái danh thiếp mà đưa ra ai cũng gật.
Năm đầu tao là thằng junior ngồi góc. Không ai biết tên. Họp thì ngồi im, ghi chép, pha cà phê. Tao tự nhủ: ráng đi, ai cũng bắt đầu vậy.
Năm thứ hai tao lên senior. Bắt đầu được lead project nhỏ. Client khen, sếp vỗ vai. Tao thấy mình đang đi đúng đường. Tối về mệt nhưng mà vui. Cái vui của người thấy mình tiến lên.
Năm thứ ba, tao được đề xuất lên team lead. Lương tăng bảy triệu. Bảy triệu. Tao nhẩm đi nhẩm lại con số đó trong đầu. Đủ để dọn ra ở riêng, đủ để không phải tính toán mỗi lần đi ăn.
Hôm HR gọi vào phòng báo, tao cười. Cười thiệt. Bắt tay, cảm ơn, nói mấy câu lịch sự. Ra ngoài, mấy đứa trong team chúc mừng. Tao mời cả nhóm đi uống.
Tối đó tao về nhà lúc chín giờ. Sớm hơn mọi khi. Tắm xong, nằm xuống giường.
Không ngủ được.
Tao nằm nhìn trần nhà. Cái trần nhà phòng trọ hai mươi mét vuông, có vết nứt chạy ngang từ hồi tao mới dọn vào.
Tao nghĩ: rồi sao nữa?
Lên team lead rồi thì sao? Lên manager? Rồi director? Rồi gì nữa?
Tao nhớ lại ba năm. Nhớ mấy đêm sửa slide tới mắt mờ. Nhớ lần tao bị client mắng trước mặt cả phòng, về toilet ngồi mười lăm phút mới ra. Nhớ sinh nhật má tao năm ngoái, tao gọi điện chúc mừng lúc mười một giờ đêm vì ban ngày họp liên tục, quên.
Má tao nói: "Không sao con, má biết con bận."
Câu đó nhẹ hều. Nhưng nó nằm trong đầu tao từ đó tới giờ.
Tao nghĩ về thằng Phong. Nó vào công ty cùng đợt với tao. Giỏi hơn tao, nhanh hơn tao. Năm thứ hai nó nghỉ. Mọi người nói nó ngu, bỏ giữa chừng. Tao cũng nghĩ vậy.
Nó về Đà Lạt, mở quán cà phê nhỏ. Tao thấy nó đăng ảnh lên mạng, ngồi trước quán lúc sáu giờ sáng, sương mù phủ trắng. Tao lướt qua, không like.
Không phải ghét. Mà tao không muốn nhìn.
Vì mỗi lần nhìn, tao tự hỏi: nó bỏ đi mà sao mặt nó bình yên vậy?
Tao lương bốn mươi triệu rồi. Bốn mươi triệu. Hồi mới ra trường tao nghĩ ba mươi triệu là giàu. Giờ bốn mươi mà tao vẫn thấy thiếu. Không phải thiếu tiền. Thiếu cái gì đó tao gọi không ra tên.
Tao bắt đầu để ý mấy thứ nhỏ.
Sáng đi làm, tao không nhớ đường đi nữa. Chân tự bước, xe tự chạy, tay tự quẹt thẻ. Như một cái máy.
Trưa ăn cơm, tao ăn mà không biết vị. Nuốt cho xong rồi lại mở laptop.
Chiều họp, tao nói mà không nghe tiếng mình. Miệng cứ chạy, đầu ở đâu đó xa lắm.
Tao nhớ hồi năm nhất đại học, tao hay ngồi ở cái ghế đá trước thư viện. Không làm gì. Nhìn người ta đi qua. Gió thổi. Nắng xiên. Tao ngồi đó cả tiếng mà không thấy phí.
Giờ tao không ngồi yên được năm phút.
Mỗi lần ngồi yên, đầu tao tự chạy: deadline ngày mai, email chưa trả, KPI tháng này. Như cái máy không có nút tắt.
Hôm trước tao đi khám sức khỏe. Bác sĩ nói tao bị rối loạn giấc ngủ, huyết áp hơi cao. Hai mươi bảy tuổi.
Bác sĩ hỏi: "Em làm nghề gì?"
Tao nói: "Em làm marketing."
Ông gật: "Nghỉ ngơi nhiều hơn nha."
Tao cười. Nghỉ ngơi. Nói thì dễ.
Tao về nhà, mở LinkedIn. Thấy thằng bạn cũ vừa đăng: "Excited to announce my new role as Head of Marketing at..." Mấy trăm like, mấy chục comment chúc mừng.
Tao đóng app lại.
Nằm xuống. Nhìn cái trần nhà. Cái vết nứt vẫn ở đó.
Tao tự hỏi: mình đang leo lên cái gì?
Cái thang này, ai dựng? Tao dựng hay ai dựng cho tao? Tao leo vì tao muốn hay vì tao sợ dừng lại?
Tao không có câu trả lời.
Tuần trước, tao ngồi trong phòng họp, nhìn ra cửa kính. Tầng mười hai. Thành phố ở dưới, xe chạy, người đi, nhỏ xíu.
Sếp đang nói gì đó về target Q4. Tao nghe mà không nghe.
Tao nghĩ: nếu mai tao nghỉ, cái ghế này tuần sau có người khác ngồi. Cái project tao đang lead, người khác sẽ lead. Email tao đang trả, người khác sẽ trả.
Không thiếu tao, mọi thứ vẫn chạy.
Nghĩ vậy mà tao không buồn. Chỉ thấy nhẹ. Nhẹ một cách lạ.
Tao chưa nghỉ. Tao vẫn đi làm mỗi sáng. Vẫn họp, vẫn sửa deck, vẫn trả email.
Nhưng tối đó, lần đầu tiên sau ba năm, tao tắt điện thoại lúc chín giờ.
Nằm im. Nghe tiếng quạt trần quay.
Không nghĩ gì.
Hay đúng hơn, tao đang tập không nghĩ gì.