Tao được thăng chức mà không dám kể ai
I Got Promoted but Couldn't Tell Anyone
Thứ Hai tuần trước, sếp gọi tao vào phòng.
Ổng nói tao được lên Senior. Lương tăng bảy triệu. Có phòng riêng. Có người report cho tao.
Tao cảm ơn. Bắt tay. Cười.
Ra khỏi phòng, tao vào toilet ngồi mười lăm phút.
Không phải vui. Không phải buồn. Tao không biết mình đang cảm thấy gì.
---
Hồi hai mươi ba tuổi, tao nộp đơn vào công ty này.
Mười bảy lần apply. Ba lần phỏng vấn. Một lần đậu.
Ngày đầu đi làm, tao mặc áo sơ mi mới, giày da mới, ba lô mới. Tất cả mua trả góp.
Tao ngồi ở bàn, nhìn cái màn hình, nghĩ: đây rồi. Đời tao bắt đầu từ đây.
Ba năm đầu, tao làm như điên.
Đi sớm nhất. Về muộn nhất. Cuối tuần vẫn mở laptop. Tao tin rằng nếu mình cố đủ, mọi thứ sẽ đến.
Và nó đến thật.
Năm hai mươi sáu, tao được khen trước team. Năm hai mươi bảy, tao lead dự án đầu tiên. Năm hai mươi tám, tao có tên trong slide báo cáo quý gửi lên board.
Mỗi lần đạt được cái gì, tao chụp màn hình. Lưu vào folder riêng. Thỉnh thoảng mở ra nhìn.
Để nhắc mình: tao đang đi đúng đường.
---
Nhưng tao không nhớ chính xác lúc nào nó bắt đầu thay đổi.
Có thể là lần tao cancel sinh nhật bạn thân vì deadline. Nó không giận. Nó chỉ nói: ừ, biết rồi.
Cái "biết rồi" đó nặng hơn bất kỳ lời trách nào.
Có thể là lần tao về quê, má hỏi: dạo này con làm cái gì? Tao giải thích mười phút. Má gật đầu nhưng mắt má không hiểu. Rồi má nói: miễn con khỏe là được.
Có thể là lần tao ngồi trong cuộc họp, nghe người ta nói về KPI quý sau, mà tao nhìn ra cửa kính thấy trời đang mưa. Tao không nhớ lần cuối mình đứng dưới mưa là khi nào.
Nhưng tao không dừng lại. Vì dừng lại thì làm gì?
Tao không có câu trả lời cho câu đó. Nên tao tiếp tục.
---
Năm hai mươi chín, tao chia tay.
Nó nói: em không cần người yêu thành công. Em cần người yêu có mặt.
Tao muốn cãi. Nhưng tao biết nó đúng.
Tuần đó tao làm thêm hai tiếng mỗi ngày. Không phải vì nhiều việc. Mà vì tao không muốn về nhà.
Căn phòng trọ hai mươi mét vuông, yên lặng quá.
---
Ba mươi tuổi. Được thăng chức.
Tao ngồi trong toilet công ty, mở điện thoại.
Nghĩ xem gọi cho ai.
Má thì sẽ vui, nhưng má không hiểu Senior nghĩa là gì. Má sẽ hỏi: vậy lương bao nhiêu? Tao không muốn trả lời câu đó.
Bạn thân thì lâu rồi không nói chuyện. Lần cuối chat là nó gửi thiệp cưới. Tao like rồi quên trả lời.
Người yêu cũ thì không còn là người để tao kể.
Đồng nghiệp thì sẽ chúc mừng. Rồi sau lưng sẽ tính: nó lên thì mình kẹt.
Tao ngồi đó. Cầm điện thoại. Không gọi ai.
---
Tối đó tao về nhà, nấu mì.
Ngồi ăn một mình. Nhìn cái thư chúc mừng trong email.
"Congratulations on your well-deserved promotion."
Well-deserved.
Tao nghĩ: mình deserve cái này thật không?
Không phải tao không giỏi. Tao biết mình giỏi. Mấy năm cày, mấy đêm thức, mấy lần nuốt nước mắt trong cuộc họp. Tao xứng đáng.
Nhưng xứng đáng cái gì?
Cái chức? Cái lương? Cái phòng riêng?
Hay xứng đáng ngồi ăn mì một mình lúc mười giờ đêm, không có ai để kể?
---
Tao mở cái folder screenshot.
Lần đầu được khen. Lần đầu lead dự án. Slide có tên mình.
Nhìn lại, mỗi cái screenshot là một lần tao chứng minh.
Chứng minh với sếp. Với đồng nghiệp. Với má. Với người yêu cũ. Với thằng bạn cấp ba hồi đó nói tao không làm được gì.
Nhưng tao chưa bao giờ dừng lại hỏi: tao đang chứng minh cho ai?
Và người đó có đang nhìn không?
---
Hôm sau tao đi làm bình thường.
Ngồi phòng mới. Máy tính mới. Nameplate mới.
Đồng nghiệp chúc mừng. Tao cười, cảm ơn.
Rồi tao mở laptop, bắt đầu ngày mới.
Nhưng trước khi mở email, tao ngồi yên ba mươi giây.
Ba mươi giây đó, tao không nghĩ về KPI. Không nghĩ về dự án. Không nghĩ về lương.
Tao chỉ nghĩ: mình là ai, nếu bỏ hết mấy cái này đi?
Tao không có câu trả lời.
Và lần đầu tiên, tao thấy sợ.