Tao được thăng chức mà tối đó không gọi cho ai
I Got Promoted and Didn't Call Anyone That Night
Thứ Sáu tuần trước, sếp gọi tao vào phòng.
Ổng đóng cửa. Ngồi xuống. Rót nước.
Tao biết rồi. Kiểu này là có chuyện lớn.
Ổng nói tao được lên trưởng nhóm. Lương tăng bảy triệu. Có phòng riêng. Có người dưới quyền.
Tao cảm ơn. Bắt tay. Cười.
Ra khỏi phòng, tao đi thẳng vào toilet.
Không phải khóc. Không phải vui quá.
Tao ngồi trên bồn cầu, mở điện thoại, lướt danh bạ.
Không biết gọi cho ai.
---
Hồi mới ra trường, tao làm ở một công ty nhỏ trong hẻm quận Tân Bình. Lương bốn triệu rưỡi. Ăn cơm bụi mười lăm ngàn. Tối về phòng trọ nằm đếm tiền.
Hồi đó tao nghĩ đơn giản lắm. Cố đi. Cố thêm vài năm. Lên chức. Có tiền. Rồi mọi thứ sẽ ổn.
Tao không biết "ổn" là cái gì. Nhưng tao tin nó ở phía trước.
Năm đầu, tao làm mười hai tiếng mỗi ngày. Không ai bắt. Tao tự bắt mình.
Năm thứ hai, tao nhảy việc. Lương lên gấp đôi.
Năm thứ ba, nhảy tiếp. Lương gấp ba.
Mỗi lần nhảy, tao đều gọi cho má. Má nói con giỏi quá. Tao nghe mà thấy mình đang bay.
Năm thứ tư, tao bắt đầu quên gọi.
---
Công ty mới lớn hơn. Văn phòng trên lầu mười hai. Có máy pha cà phê. Có phòng họp kính trong.
Tao ngồi trong đó mỗi ngày.
Họp sáng. Họp chiều. Deadline. Report. KPI.
Tao không ghét. Tao cũng không thích. Tao chỉ làm.
Có hôm tao ngồi trước máy tính đến tám giờ tối. Xong việc rồi mà không đứng dậy nổi. Không phải mệt. Tao không biết đứng dậy để làm gì.
Về nhà thì phòng trọ trống. Ra ngoài thì không biết đi đâu. Gọi cho ai thì ai cũng bận.
Nên tao ngồi lại. Mở thêm một cái tab. Làm thêm một cái gì đó.
Tao gọi đó là "chăm chỉ".
---
Năm thứ năm, tao bắt đầu để ý một thứ.
Mỗi lần có ai trong công ty được thăng chức, tao thấy khó chịu. Không phải ghét người ta. Tao khó chịu với chính mình.
Tại sao không phải tao?
Tao làm nhiều hơn. Tao ở lại muộn hơn. Tao không bao giờ từ chối việc gì.
Nhưng người ta lên trước.
Tao bắt đầu tính. Tính từng bước. Nói gì trong cuộc họp cho sếp thấy. Ngồi cạnh ai trong bữa trưa. Gửi mail lúc mấy giờ cho có vẻ chuyên nghiệp.
Tao không nhận ra mình đang diễn.
Hoặc tao nhận ra. Nhưng tao gọi nó bằng cái tên khác. Tao gọi nó là "chiến lược sự nghiệp".
---
Rồi cái ngày đó tới.
Thứ Sáu. Phòng sếp. Nước lọc. Bắt tay.
Tao được thăng chức.
Đúng cái thứ tao đã muốn suốt hai năm.
Tao ra khỏi phòng. Đi vào toilet. Ngồi xuống.
Mở danh bạ.
Má. Tao nghĩ đến má đầu tiên. Nhưng tao không gọi. Vì tao biết má sẽ nói "con giỏi quá". Và tao biết câu đó sẽ không làm tao thấy gì cả.
Bạn bè. Tao lướt qua. Thằng Hùng bận vợ con. Con Linh đi nước ngoài rồi. Thằng Đức thì tao mất liên lạc từ năm ngoái.
Đồng nghiệp. Tao không muốn nói với đồng nghiệp. Vì tao biết một nửa sẽ chúc mừng giả. Nửa còn lại sẽ khó chịu như tao từng khó chịu.
Tao ngồi đó. Điện thoại trong tay. Danh bạ mở.
Không gọi cho ai.
---
Tối đó tao về nhà. Nấu mì. Ăn một mình.
Tao nhìn quanh phòng trọ. Vẫn cái phòng đó. Rộng hơn phòng cũ. Có máy lạnh. Có bàn làm việc.
Nhưng vẫn một mình.
Tao nghĩ lại năm năm. Từ cái hẻm quận Tân Bình đến lầu mười hai. Từ bốn triệu rưỡi đến mấy chục triệu.
Tao đã đi được xa.
Nhưng tao không biết mình đã bỏ lại gì trên đường.
Hồi năm nhất, tao với thằng Hùng ngồi vỉa hè uống trà đá đến khuya. Nói đủ thứ. Nói về tương lai. Nói về con gái. Nói về chuyện sẽ mua nhà ở đâu.
Bây giờ tao có tiền mua trà đá cho cả xóm. Nhưng không có ai ngồi cùng.
Hồi năm hai, tao gọi cho má mỗi tối. Kể đủ thứ. Má nghe, má cười, má nói con ráng.
Bây giờ tao gọi cho má mỗi tuần một lần. Nói chừng ba phút. Hỏi má khỏe không. Má nói khỏe. Tao nói con bận. Cúp máy.
---
Tao nằm xuống. Tắt đèn.
Trần nhà tối. Máy lạnh chạy.
Tao nghĩ về cái chức trưởng nhóm.
Ngày mai tao sẽ có phòng riêng. Có người gọi tao bằng "anh". Có quyền duyệt đơn.
Rồi sao?
Rồi tao sẽ muốn lên trưởng phòng. Rồi phó giám đốc. Rồi giám đốc.
Tao biết mình sẽ muốn. Vì tao đã thấy cái pattern này rồi. Mỗi lần đạt được, tao vui chừng một ngày. Rồi lại thấy thiếu. Rồi lại chạy.
Cái bậc thang này không có bậc cuối.
Tao biết.
Nhưng tao không biết làm gì khác ngoài leo tiếp.
---
Sáng thứ Bảy, tao dậy sớm.
Không biết làm gì. Không có ai nhắn tin chúc mừng vì tao chưa nói cho ai.
Tao pha cà phê. Ngồi cạnh cửa sổ.
Nhìn xuống đường. Người ta đi chợ. Mấy đứa nhỏ chạy xe đạp. Ông già bán báo ngồi đọc báo của chính mình.
Tao thấy ông già đó mỗi sáng. Ổng không bao giờ vội.
Tao thì lúc nào cũng vội.
Tao uống cà phê. Nhìn ổng.
Rồi tao lấy điện thoại. Gọi cho má.
Má bắt máy.
Tao nói, má ơi, con được thăng chức rồi.
Má im một lúc. Rồi má nói, vậy con có vui không?
Tao không trả lời được.
Má hỏi lại, con có vui không?
Tao nói, con không biết.
Má im lặng.
Rồi má nói, vậy thì về nhà ăn cơm đi con.